Thành Phi Quân bị đánh tỉnh, ánh mắt nhìn Lăng Hàn tràn ngập hoảng sợ.
Có thể phi hành... Sinh Hoa Cảnh!
Sinh Hoa Cảnh, siêu phàm thoát tục, có lực lượng mà người thường không thể lý giải.
Bởi vậy, người này nhất định là lão quái vật sống một hai trăm năm. Vì lẽ đó, nắm giữ lực lượng của Sinh Hoa Cảnh không ngạc nhiên, trở thành Đan sư Địa Cấp cũng không kì lạ. Bởi vì không biết bao nhiêu năm trước hắn đã là nhân vật như vậy.
Một lão quái vật như thế, trăm phương ngàn kế giả dạng làm một thiếu niên, ý đồ là gì?
- Ngươi vẫn là ngoan ngoản trả lời đi!
Lăng Hàn phất tay. Một nguồn sức mạnh gia tăng lên người của Thành Phi Quân, đau đến hắn kêu thảm thiết. Ở trong không gian này, Lăng Hàn là Thần.
Thành Phi Quân cũng coi như xương cứng. Đáng tiếc ở trong Hắc Tháp, bất kỳ hình pháp không thể tưởng tượng nổi nào đều có thể lập tức thực hiện, chỉ mấy lần liền để tinh thần của Thành Phi Quân tan vỡ. Chuyện này quả thật là Thần, mình có thể thắng sao?
Kỳ thực Lăng Hàn còn có biện pháp khác có thể thu được tư liệu hắn cần, là trực tiếp sưu hồn. Lấy một tia thần thức Thiên Nhân Cảnh như hắn, lại thêm ở trong Hắc Tháp, muốn làm rất dễ dàng.
Nhưng quá trình sưu hồn là xem nhân sinh hoàn chỉnh của một người. Trừ khi bất đắc dĩ, nếu không tất phải đi theo trải qua một phen, tuyệt đối sẽ ảnh hưởng bản thân, không nhận rõ người nào là mình, cái nào là người khác.
Vì lẽ đó, không phải tất yếu mà nói, Lăng Hàn không muốn sử dụng Sưu Hồn Thuật. Hơn nữa, sau khi sưu hồn, người bị thi thuật khẳng định sẽ chết. Bởi vì linh hồn bị hút ra, lật xem từng chút, tự nhiên sẽ bị phá hoại hoàn toàn.
Đương nhiên, chủ yếu là Lăng Hàn không muốn xem cuộc đời của Thành Phi Quân, miễn cho ô uế con mắt. Như La Quý Phong thì càng khỏi nói. Còn Thành Phi Quân có chết hay không hắn không thèm để ý, ngược lại hiện tại không giết, sau này cũng phải giết.