La Quý Phong rất khiếp sợ, ởi vì Lăng Hàn lại có thể thức tỉnh Linh khí cấp mười. Tuy chỉ một chút xíu, nhưng đã đủ kinh người. Có điều hắn càng nghĩ, ngay cả Lăng Hàn cũng có thể thức tỉnh Linh khí cấp mười, như vậy hắn thì sao?
Nếu Ma Sinh Kiếm này rơi xuống trong tay hắn, nhất định có thể phát huy ra uy lực mạnh hơn.
Linh khí cấp mười a!
- Ha ha ha ha, món bảo khí này, lão phu thu!
Hắn cười to nói, thò tay tóm tới Lăng Hàn. Hắc vân mở ra, bên trong trồi lên từng cái đầu lâu, như Địa ngục mở cửa, đi ra vô số tử linh.
Lăng Hàn bừng tỉnh nói:
- Hóa ra ngươi là người của Thiên Thi Tông. Chẳng trách ta luôn có cảm giác quen mắt!
- Cái gì!
La Quý Phong kinh hãi.
- Làm sao ngươi có khả năng biết bản tông tồn tại?
- Phí lời, ngươi dùng bí thuật của Thiên Thi Tông ở trước mặt ta, nếu như ta còn không nhận ra, vậy ta có mắt làm gì?
Lăng Hàn xì nói.
La Quý Phong cực kỳ phiền muộn. Thiên Thi Tông đã tiêu thanh biệt tích mấy vạn năm. Hơn nữa gần vạn năm trước võ đạo còn bị đả kích, xuất hiện truyền thừa đứt gãy, thời đại này nên không ai nhận ra bí pháp của Thiên Thi Tông mới đúng, vì sao tùy tiện một thiếu niên liếc mắt liền nhìn ra?
- Tiểu tử, tựa hồ trên người ngươi ẩn giấu rất nhiều bí mật!
Ánh mắt của hắn thả ra kỳ quang. Đan sư Địa Cấp kiêm Linh Hải tầng chín mười bảy tuổi, cái này đã không phải hai chữ kỳ tích có thể hình dung. Sau đó đối phương lại lấy ra Linh khí cấp mười, nhận ra bí thuật của Thiên Thi Tông, tuyệt đối cất giấu bí mật to lớn.
Trái tim của hắn đập mạnh. Nếu như có thể bắt Lăng Hàn, nói không chắc đó sẽ là kỳ ngộ to lớn nhất trong cuộc đời của hắn.
- Không nên mơ mộng đẹp như vậy, không thể đâu!
Lăng Hàn lắc đầu.
- Ngươi biết lão phu đang nghĩ gì sao?
- Phí lời, nhìn ngươi sắp chảy ra nước miếng, có ý định quỷ quái gì chẳng lẽ còn không biết sao?