Tất cả mọi người không ai không kinh hãi. Mà như đám người Liên Tu Trúc, Bạch Ngọc Tuyền thì tràn ngập xấu hổ.
Không phải sao?
Bọn họ tự xưng thiên kiêu, chỉ có mấy người có thể ngang hàng. Nhưng mỗi một người vẫn tràn ngập tự tin, cho rằng buông tay chiến một trận, bọn họ tuyệt đối có thể dành được thắng lợi cuối cùng.
Nhưng theo Bao Tín Nhiên xuất hiện, tự nhiên nặng nề đả kích tự tin của bọn họ.
Đồng dạng là hai mươi bốn hai mươi lăm tuổi, người ta đã thành Linh Hải Cảnh trung kỳ, chênh lệch không phải lớn bình thường. Nhưng cũng còn tốt, bởi vì Bao Tín Nhiên đến từ Hàn Thủy Tông. Đó là một thế lực siêu cấp, bọn họ không bằng c*̃ng có thể thông cảm được.
Thế nhưng, Lăng Hàn lại có thể đánh ngang tay với Bao Tín Nhiên, đã làm cho bọn hắn kinh hãi đến rơi răng. Hiện tại đối phương một chiêu kiếm trọng thương kẻ thù, để bọn họ không thể không thừa nhận, trước kia mình như ếch ngồi đáy giếng!
Nếu như bọn họ biết, chiêu kiếm này không phải toàn lực của Lăng Hàn, chỉ đánh ra bốn trăm ánh kiếm mà thôi, có lẽ sắc mặt của bọn họ sẽ càng thêm khó coi.
Càng đáng sợ hơn chính là, Lăng Hàn còn là Đan sư Địa Cấp!
Ngươi dám tin sao?
Lăng Hàn lộ ra nụ cười nhàn nhạt. Chiêu kiếm này không dùng toàn lực, là bởi vì hắn không muốn đánh xong sẽ trở nên vô lực. Loại cảm giác kia quá khó chịu.
Hơn nữa, thực lực của Bao Tín Nhiên c*̃ng không có mạnh như vậy, không cần dùng tám trăm ánh kiếm tới đối phó.
Phụt, tuy Bao Tín Nhiên còn đứng, nhưng không ngừng ho ra máu, cả người run rẩy. Tay chân bị lột rất nhiều huyết nhục, để hắn đứng cũng khó khăn. Hắn nắm lệnh kỳ thật chặt, dựa vào nó chống đỡ thân thể.
- Ngươi đến cùng là ai?
Hắn không cam lòng hỏi. Dũng Tuyền tầng một làm sao sẽ mạnh như vậy?
- Một người sắp chết, biết nhiều như vậy làm gì?