Thật quá mức, đuổi bọn họ về Bắc Hoang đã không tính, lại còn muốn đánh cướp!
- Thành đại sư, ngài không muốn nói vài câu sao?
Có người hỏi Thành Phi Quân. Đối phương là người tổ chức võ đạo trà hội lần này, hiện tại phát sinh chuyện như vậy, chẳng lẽ chủ nhân vẫn muốn ngồi xem?
Bị người hỏi, Thành Phi Quân không thể làm gì khác hơn là đứng lên nói:
- Bao Tín Nhiên, đây chính là Lạc Nguyệt Hạp, là địa bàn của Tinh Diệu Điện ta, ngươi tới đây diễu võ dương oai thật quá mức.
- Ồ, Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm?
Ánh mắt của Bao Tín Nhiên đảo qua, không khỏi móc lỗ tai:
- Ngươi không phải là giả mạo chứ, nhìn qua c*̃ng không lớn hơn ta bao nhiêu tuổi, sao lại thành Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm?
Trên ngực đối phương mang ba huy chương màu bạc, hắn đương nhiên không thể không biết.
Sắc mặt của Thành Phi Quân tối sầm lại. Hiện tại mọi người đều không để hắn ở trong mắt sao? Hắn hừ một tiếng nói:
- Ta là Thành Phi Quân. Hiện tại lập tức lui ra khỏi trấn cho ta, nếu không, Tinh Vệ đội sẽ đuổi ngươi ra ngoài.
Nghe nói như thế, tất cả mọi người đều uất ức. Bị người giẫm lên mặt, nhưng chỉ có thể mời đối phương đi, thực là đáng hận!
- Thật sao?
Bao Tín Nhiên cười nhạt, tiện tay lấy ra một lá cờ, cắm xuống đất. Vèo, lá cờ đón gió lớn lên, hóa thành một đại kỳ cao tới mười mét.
Trên cờ vẽ một dòng sông, bốn phía là tuyết trắng mênh mang. Chỉ nhìn một chút liền khiến người ta cảm thấy toàn thân phát lạnh, phảng phất tiến vào băng thiên tuyết địa.
Không không không! Đây không phải là cảm giác, mà là thật như vậy. Có thể rõ ràng cảm giác được, nhiệt độ bốn phía đã giảm rất nhiều. Hơn nữa còn đang không ngừng giảm xuống.
- Lệnh kỳ của Hàn Thủy Tông!
Thành Phi Quân kinh ngạc thốt lên, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi.
Bao Tín Nhiên cười ha ha nói:
- Không sai, bản tông muốn mượn nơi đây làm ít chuyện, hi vọng Thành đại sư cho cái mặt mũi. Bằng không, c*̃ng đừng trách bản tông không nể mặt!