Lăng Hàn đương nhiên sẽ không đứng lên. Mà hắn bất động, đám người Lưu Vũ Đồng tự nhiên cũng sẽ không cho Thành Phi Quân mặt mũi, tương tự ngồi rất nghiêm túc.
- Này, Thành đại sư đứng ra nói chuyện, các ngươi lại dám ngồi, quá không nể mặt mũi đi?
Bên cạnh có người cười lạnh nói. Hiển nhiên là đang nịnh nọt Thành Phi Quân.
- Cần cho hắn mặt mũi sao?
Chu Vô Cửu lập tức nói. Hắn tự nhiên biết Thành Phi Quân mâu thuẫn với Lăng Hàn, liền trừng qua.
- Tốt a, không chỉ bất kính Thành đại sư, hơn nữa còn ô nhục Thành đại sư ở trước mặt mọi người. Ta xem các ngươi là chết chắc rồi!
Người kia đảo qua mấy người Lăng Hàn. Nhìn thấy Lưu Vũ Đồng cùng Lý Tư Thiền tuyệt sắc, thì ánh mắt không khỏi căng thẳng, lộ ra vẻ kinh diễm.
- Ngươi câm miệng cho ta!
Bên cạnh người kia, có kẻ trực tiếp cho hắn một bạt tai.
- Ngươi cái thằng ngu này, ngươi biết hắn là ai sao? Lăng Hàn, vừa thăng Đan sư Địa Cấp! Ngươi muốn chết thì tự mình đi chết, đừng liên lụy chúng ta!
Phốc, người này phun ra ngoài, sắc mặt trở nên trắng bệch.
Xưa nay hắn và Thành Phi Quân không quen biết, nói thật, hắn muốn nhận thức Thành Phi Quân, Thành Phi Quân cũng chưa chắc để ý đến hắn. Bởi vậy hắn mới nhân cơ hội này gây sự, không phải vì nịnh nọt Thành Phi Quân, cài đặt quan hệ với đối phương sao?
Nhưng tốt rồi, mông ngựa không vỗ tới, lại đã đắc tội một vị Đan sư Địa Cấp! Cái này không phải đang tìm chết sao?
- Lăng… Lăng đại sư, ta có mắt không tròng, xin thứ tội!
Hắn vội run giọng nói.
Lăng Hàn chỉ phất tay. Hắn đương nhiên sẽ không để loại tiểu nhân vật này ở trong lòng.
Người kia như được đại xá, vội vã dập đầu cho Lăng Hàn. Nhưng hắn làm sao c*̃ng không dám ở lại chỗ này nữa, ngồi một lát liền đứng dậy rời đi. Chỉ lo Lăng Hàn đột nhiên tìm hắn tính sổ.
- Các vị, ngày hôm nay lấy thưởng trà luận đạo làm chủ, luận bàn chỉ điểm tới liền thôi.