Có điều, Lăng Hàn vừa trở lại khách sạn, liền gặp gỡ một đám cố nhân.
Thích Vĩnh Dạ, Bách Lý Đằng Vân, Lý Đông Nguyệt. Còn có đời sau của Hoàng Đô Bát Đại Thế Gia, như Triệu Hoan, Tiễn Vô Dụng, Hoàng Vĩ Trạch,… Những người này trên căn bản chính là trụ cột tương lai ba mươi năm sau của Vũ Quốc.
Bọn họ đều nghe nói Lăng Hàn trở thành Đan sư Địa Cấp. Hỏi thăm mới biết Lăng Hàn ở nơi này, sau đó kéo đến bái phỏng.
Đan sư Địa Cấp a, quá trâu bò, mở ra tiền lệ của Vũ Quốc!
Coi như Vũ Hoàng đích thân tới, c*̃ng chỉ xứng đứng ngang hàng với Lăng Hàn, thậm chí còn phải nịnh nọt Lăng Hàn nữa.
Đã như vậy, những người trẻ tuổi này biết Lăng Hàn ở đây, sao dám không đến bái phỏng, thăm hỏi một chút? Huống chi tạo quan hệ với Đan sư như vậy, ai không hãnh diện?
- Lăng đại sư!
Bọn người Thích Vĩnh Dạ cười nói. c*̃ng không dám gọi thẳng tên của Lăng Hàn.
Lăng Hàn không có để ở trong lòng. Bằng hữu của mình tự nhiên không cần khách khí, nhưng bọn người Thích Vĩnh Dạ, Bách Lý Đằng Vân đều không có thông qua thử thách, bởi vậy chỉ có thể nói là quen biết hời hợt, tùy tiện bọn họ gọi thế nào cũng được.
Có điều Lăng Hàn sẽ không hẹp hòi. Hắn lấy rau dưa và các loại thịt nuôi trồng trong Hắc Tháp ra chiêu đãi mọi người. Hiện tại ở bên trong còn có vài con yêu thú cấp thấp, có điều chiêu đãi quen biết hời hợt, thịt phổ thông là được rồi.
Trong khoảng thời gian ngắn, tất cả mọi người ăn như cướp, tình cảnh mất khống chế. Những người khác trong khách sạn còn tưởng bọn họ muốn kéo bè kéo lũ đánh nhau, suýt chút nữa chạy đi Tinh Diệu Điện báo cáo.
Sau khi cơm nước no nê, thân là võ giả, mọi người miễn không được ngứa tay.
- Tàn Dạ, ngươi đã đạt đến Dũng Tuyền tầng chín!
Triệu Hoan có chút khiếp sợ nhìn Tàn Dạ. Trước đó, hắn vẫn ở trên tu vi ổn ép đối phương. Nhưng hiện tại hắn chỉ mới đột phá Dũng Tuyền tầng bảy, còn Tàn Dạ đã tăng lên Dũng Tuyền tầng chín, há không làm cho hắn giật nảy cả mình.