Ý tứ của Mạnh Mậu Tài là, hắn không muốn đắc tội Chư Hòa Tâm, nhưng càng không muốn nhìn thấy đệ đệ của Thành Phi Quân chết ở trước mặt mình. Người ta là Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm, càng có cơ hội đột phá đến Địa Cấp. Này chính là bá chủ chân chính của Tinh Diệu Điện, nếu như bị đối phương làm khó dễ, hắn đi đâu kêu oan?
Vì lẽ đó, tốt nhất là động viên hai phương diện. Còn kết quả đàm phán cuối cùng ra sao... Liên quan gì tới hắn?
Hết cách rồi! Ai bảo hắn nhiều chuyện. Nghe được động tĩnh liền không nhịn được đi ra nhìn tình huống, không nghĩ tới đụng phải chuyện hai tên Đan sư xung đột.
Thành Khai lại dương dương tự đắc nói:
- Được, mọi người ngồi xuống đàm luận!
Đến thời điểm đó ca ca của hắn nhất định sẽ bị kinh động. Có một vị Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm tọa trấn, xem Chư Hòa Tâm còn có thể làm gì. Mà không còn Chư Hòa Tâm che chở, vậy hắn tự nhiên muốn làm gì thì làm.
Hắn xin thề, nhất định sẽ dùng cực hình độc ác nhất cho Lăng Hàn.
- Hàn thiếu?
Chư Hòa Tâm nhìn về phía Lăng Hàn. Có Lăng Hàn ở đây, tự nhiên không tới phiên hắn làm chủ.
Hí!
Thấy cảnh này, tất cả mọi người hít vào một ngụm khí lạnh. Thầm nghĩ Lăng Hàn là ai, ngay cả một tên Đan sư Huyền Cấp hạ phẩm cũng phải nhìn sắc mặt hắn làm việc. Phải biết Đan sư đều ngạo khí, biết vâng lời như thế thực sự quá hiếm thấy.
Lăng Hàn lắc đầu nói:
- Không có gì để nói nhiều, trực tiếp g**t ch*t là được!
Thành Khai lại sợ đến run run một cái. Hắn không phải heo dê a, làm sao có thể nói giết liền giết?
- Ha ha, vị bằng hữu này, chẳng lẽ không thể nể mặt mũi của ta một lần sao?
Lại một thanh âm truyền đến. Âm thanh trong sáng, thật giống như mang theo một loại ma lực, khiến người ta không kìm lòng được muốn thân cận.
Xoạt, ánh mắt của mọi người đều nhìn về phía bậc thang.
Đó là một nam tử tráng niên tướng mạo đường đường, khoảng ba mươi tuổi, đang ở vào thời kì dồi dào nhất của nhân sinh. Vóc người của hắn rất cao, nhưng không khôi ngô. Thân hình thon dài làm cho người ta có loại cảm giác hơi đơn bạc.