Lăng Hàn đương nhiên sẽ không để ở trong lòng. Đường đường Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm đi tới Tinh Diệu Điện, chẳng lẽ còn phải sợ ai sao?
- Ngươi…
Thành Khai liếc mắt liền thấy Lăng Hàn, nhất thời thù mới hận cũ cùng dâng lên trong lòng. Hắn muốn đưa tay chỉ Lăng Hàn, nhưng cánh tay phải mới nối liền, làm sao nhấc nổi? Đau đến hắn nhướng mày, không thể làm gì khác hơn là giơ tay trái lên chỉ về phía đối phương:
- Thật to gan, bản thiếu đang muốn đi tìm ngươi, ngươi lại tự mình đưa tới cửa!
Lăng Hàn hơi nhướng mày nói:
- Bỏ tay xuống, ta ghét nhất là người khác chỉ tay vào ta.
- Ha ha ha ha, ngươi ngay cả mệnh cũng không có, còn lo lắng chuyện khác làm gì?
Thành Khai hừ một tiếng, vỗ tay. Mười mấy người của Tinh Vệ đội liền vây quanh Lăng Hàn.
Chư Hòa Tâm giận dữ, cướp ra một bước nói:
- Các ngươi muốn làm gì?
- Đan sư Huyền Cấp hạ phẩm?
Thành Khai nhìn thấy huy chương màu bạc trên ngực Chư Hòa Tâm, liền lộ ra vẻ bừng tỉnh:
- Chẳng trách dám đối phó bản thiếu. Hóa ra là có Đan sư Huyền Cấp hạ phẩm làm chỗ dựa! Phi, có điều các ngươi biết bản thiếu là ai sao?
Lăng Hàn vỗ vai của Chư Hòa Tâm, ra hiệu để hắn đến, cười nói:
- Ta còn thật không biết ngươi là cái rễ hành nào.
- Hừ, dám chém bản thiếu một cánh tay, coi như là Đan sư Huyền Cấp hạ phẩm thì đã làm sao? Bản thiếu nhất định giết ngươi!
Thành Khai lại lớn tiếng nói. Hắn chưa từng bị khuất nhục lớn như vậy. Không chỉ bị người lấy tính mạng uy h**p, thậm chí còn đứt mất một cánh tay.
Cũng may hắn nắm giữ vô số đan dược cấp cao, nên nối lại tay cụt. Bằng không hắn tất sẽ hận đến diệt cửu tộc của Lăng Hàn.
- Giết cho ta! Giết hai người kia!
Hắn chỉ vào Lăng Hàn và Chư Hòa Tâm. Nhìn thấy Lăng Hàn cõng Hổ Nữu, thì lập tức nói:
- Còn có nha đầu chết tiệt kia!
- Phục thiếu!
Người của Tinh vệ đội có chút chần chờ. Dù sao có một vị Đan sư Huyền Cấp hạ phẩm, bọn họ cũng không dám l* m*ng.