Vốn Phong Viêm lấy tu vi Linh Hải Cảnh xuất hiện, như một vị Chiến Thần cái thế, đỗ trạng nguyên, ép tới người trẻ tuổi ở đây ảm đạm phai mờ. Tuy Lăng Hàn cũng có hào quang óng ánh, nhưng bởi vì hắn thành tựu trên đan đạo, tu vi "Dũng Tuyền tầng một" ở trong thế hệ tuổi trẻ Vũ Quốc là không nổi bật chút nào.
Nhưng Nghiêm Thiên Chiếu vừa ra, phong quang của Phong Viêm đều bị cướp đi.
Linh Hải Cảnh mười lăm tuổi, càng thêm kinh người!
Có điều c*̃ng được, nhất chi độc tú có ý nghĩa gì? Có cạnh tranh mới càng đáng xem.
Phong Viêm nhìn chằm chằm Nghiêm Thiên Chiếu, hơi có cảm giác vướng tay. Bởi vì hắn vừa phải ngăn cản Nghiêm Thiên Chiếu đăng đỉnh, lại phải phế hai chân của Lăng Hàn, độ khó tăng nhiều a.
Nghiêm Thiên Chiếu đứng ở một bên, khóe miệng ngậm lấy nụ cười tà khí. Thần thái kia hoàn toàn không giống thiếu niên mười lăm tuổi.
Lưu Vũ Đồng trợn mắt ngoác mồm. Nàng tận mắt thấy Nghiêm Thiên Chiếu ngại ngùng nhỏ yếu, không nghĩ tới thiếu niên này chỉ trong một hai tháng liền trưởng thành đến Linh Hải Cảnh. Mà khí tức tà ác kia càng làm cho người cảm thấy sởn cả tóc gáy.
Tất cả mọi người làm chuẩn bị cuối cùng, chờ đợi đấu võ bắt đầu.
Sau nửa giờ, Vũ Hoàng mới gật đầu nói:
- Bắt đầu đi.
Tạ Sướng đứng lên:
- Hiện tại kết thúc báo danh. Quy tắc thi đấu như sau: Không được sử dụng Linh khí, không dùng đan dược, không dùng Linh phù, pháp chỉ. Nói tóm lại, chỉ có thể sử dụng thực lực của bản thân.
- Trên nguyên tắc không thể tổn thương người, nhưng đao kiếm không có mắt, vạn nhất phát sinh là không thể tránh khỏi. Vì lẽ đó, không muốn bị thương, hiện tại lui ra vẫn tới kịp.
- Có ai còn chưa rõ ràng không? Hiện tại lập tức nói ra.
Dứt tiếng, không người hé răng.
- Vậy ta đếm tới tiếng thứ ba, tất cả mọi người xuất phát.
- Một!
- Hai!
- Ba!
Tiếng thứ ba vừa vang lên, xèo xèo xèo xèo, mọi người dồn dập xông ra ngoài.