Ở Hứa Khả Hân nghĩ đến, công pháp tầng thứ sáu đối với Vũ Quốc, không, đối với hết thảy võ giả của Bắc Hoang Cửu Quốc đều có sức hấp dẫn cực lớn. Bởi vì nó có thể bước ra bước then chốt, từ đây thoát khỏi phàm nhân, có tư cách trở thành Thần.
Đương nhiên, Sinh Hoa Cảnh còn kém rất xa. Nhưng không thể nghi ngờ đã bước ra bước thứ nhất.
Nàng tung mồi nhử như vậy, tin tưởng Lăng Hàn nhất định sẽ mắc câu, thành khẩn giao dịch. Nhưng nàng tuyệt đối không ngờ rằng, Lăng Hàn lại từ chối. Hơn nữa còn từ chối không chút do dự như vậy.
Lẽ nào…
- Tiểu đệ đệ, lẽ nào ngươi đã nắm giữ công pháp tầng thứ sáu?
Hứa Khả Hân chứng nào tật nấy, dùng bộ dáng yểu điệu, mị thái nảy sinh.
Lăng Hàn nói:
- Hứa quý phi cảm thấy điều này có thể sao?
Đương nhiên không thể, Vũ Quốc làm sao có khả năng có công pháp tầng thứ sáu!
Trong lòng Hứa Khả Hân nghĩ như vậy, nhưng Lăng Hàn từ chối quá thoải mái, làm cho nàng cảm thấy đối phương có thể nắm giữ công pháp tầng thứ sáu. Nàng chưa từng do dự bất quyết như thế, làm cho nàng có cảm giác sắp phát điên.
Lăng Hàn chủ động giải thích:
- Ta là một Đan sư, cần tu vi quá mạnh mẽ làm gì?
Này ngược lại có đạo lý!
Hắn tuổi còn trẻ cũng đã là Đan sư chuẩn Địa Cấp, tiền đồ tương lai không thể đo lường! Mà một người tinh lực có hạn, phân tâm ham nhiều, vậy chỉ có thể mọi thứ không tinh.
Hứa Khả Hân vẫn có chút hoài nghi, nhưng nàng không dám tiếp tục truy hỏi. Dù sao cũng là nàng cầu Lăng Hàn. Nàng do dự hồi lâu mới nói:
- Ta còn có một bảo vật, có thể làm trao đổi.
- Há, là cái gì?
Lăng Hàn thuận miệng nói.
- Ta cũng không biết.
Hứa Khả Hân lắc đầu nói. Người này không giống nàng dự đoán chút nào, làm lòng nàng rối như tơ, chỉ có thể thu hồi mị thái, trở nên chính kinh.
Lăng Hàn không khỏi bật cười:
- Hứa quý phi đang nói đùa sao?