Tất cả mọi người đều biết, Lưu gia đáp ứng gả Lưu Vũ Đồng cho Phong Minh, khẳng định là đạt được chỗ tốt gì, hoặc hứa hẹn gì của Phong Viêm. Nhưng loại giao dịch ngầm này sao có thể nói ra ở trước mặt nhiều người như vậy?
Sắc mặt của Lưu gia gia chủ tối sầm lại. Nhưng Phong Viêm trắng trợn không kiêng dè, huống hồ hậu trường cứng đến nỗi kinh người, cho dù hắn bất mãn thì đã làm sao? Chẳng lẽ còn có thể đánh Phong Viêm sao?
Nghĩ đến lợi ích mà Lưu gia có thể có được, Lưu gia gia chủ chỉ do dự một chút liền đứng dậy, nói với Phó Nguyên Thắng:
- Phó đại sư, nể mặt lão phu, khoanh tay đứng nhìn được không?
Phó Nguyên Thắng biến sắc nói:
- Nếu lão phu ra tay, ngươi muốn ngăn cản lão phu?
- Không sai!
Lưu gia gia chủ khẽ cắn răng nói.
- Lưu Phi Bằng, hiện tại lão phu rất khó chịu, nói không chắc sau này Thiên Dược Các sẽ không bán một viên đan dược cho Lưu gia. Ngươi vẫn nhất định muốn trêu chọc lão phu?
Phó Nguyên Thắng uy h**p nói.
Hai tay của Lưu gia gia chủ nhẹ nhàng run rẩy, hiển nhiên nội tâm đang giãy dụa. Nhưng hắn lập tức nói:
- Phó đại sư, còn xin không nên ra tay!
Hắn quyết tâm muốn đứng bên Phong Viêm.
Phó Nguyên Thắng giận dữ.
Thật không biết Phong Viêm hứa cho Lưu gia chỗ tốt gì. Không chỉ để Lưu gia chịu đưa ra một tộc nhân thiên tài, thậm chí còn không tiếc trở mặt với Thiên Dược Các. Phải biết tuy Lưu gia c*̃ng có Đan sư của mình, nhưng căn bản không thể cung cấp đủ cho Lưu gia, nhất định phải đi Thiên Dược Các mua đan dược bổ sung.
Hắn hừ một tiếng nói:
- Vậy lão phu liền tới lĩnh giáo một hồi!
Nhưng Lưu gia gia chủ không động. Chỉ cần Phó Nguyên Thắng không ra tay, hắn chắc chắn sẽ không chủ động công kích. Dù sao đối phương cũng là Thần Thai Cảnh, đánh nhau lực phá hoại quá to lớn, đây chính là Lưu gia a.
- Cừu chấp sự, hiện đang không có người có thể ngăn cản ngươi!
Phong Viêm cười nói, vẻ mặt vô cùng cuồng ngạo.