Nguyên bản Tam hoàng tử coi mình tận tình khuyên nhủ có thể thuyết phục Lăng Hàn. Không nghĩ tới đối phương không nghe vào lỗ tai, không khỏi để hắn oán giận phẫn nộ.
Thay đổi một người khác, hắn nhất định sẽ lớn tiếng quát mắng, quất tới một tát cũng có khả năng. Nhưng nghĩ tới sau lưng Lăng Hàn đứng hai vị đan đạo bá chủ, hắn không thể làm gì khác hơn là đè lửa giận trong lòng xuống:
- Lăng Hàn, ngươi dựa vào cái gì đấu với Phong Viêm? Không nói ngươi đánh không thắng hắn, chỉ cần Lưu gia tùy tiện điều động một Linh Hải Cảnh liền có thể cho ngươi ngay cả cổng cũng vào không được!
Lăng Hàn cười cợt nói:
- Không nghĩ tới điện hạ quan tâm ta như vậy!
Tam hoàng tử đương nhiên nghe được đây là lời châm chọc, sắc mặt nhất thời tối sầm lại:
- Lăng Hàn, ngươi không nên bị nữ sắc làm choáng váng đầu óc, đừng quên chúng ta là người làm đại sự!
Lăng Hàn âm thầm lắc đầu, nghĩ đến khẳng định là Tam hoàng tử không biết mình trở thành Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm. Bằng không hắn tự nhiên sẽ rất tự tin với mình, hơn nữa c*̃ng không dám dùng loại thái độ này nói chuyện với hắn.
Kỳ thực hắn cũng không ẩn giấu, bởi vậy muốn kiểm chứng hắn trở thành Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm rất đơn giản. Chí ít Linh Bảo Các đã phát hiện, nhưng đường đường là Tam hoàng tử, vì sao tình báo lại lạc hậu như vậy?
Tất nhiên là có người động tay động chân, làm cho Tam hoàng tử không thể phát hiện sự thực này.
Trong Hoàng Đô, có năng lực làm được điểm ấy... Chỉ có Vũ Hoàng!
Người người đều nói Vũ Hoàng hiện nay hùng tài đại lược, là quân chủ anh minh nhất Vũ Quốc từ khi khai quốc tới nay. Như vậy hiện tại mấy con trai của hắn dồn dập ra chiêu, kết đảng kéo phái, Vũ Hoàng sẽ không biết sao?
Biết nhưng căn bản không nhúng tay, ngăn cản. Hiển nhiên Vũ Hoàng muốn nhìn trong mấy con trai của mình, thủ đoạn của ai cao minh nhất, mới truyền ngôi vị hoàng đế xuống. Đây cũng là khảo thí mấy vị hoàng tử.