Quá yếu, thực lực của hắn bây giờ quá yếu. Có thể miễn cưỡng kích phát một tia ý chí võ đạo là bởi vì hắn nắm giữ thần thức của Thiên Nhân Cảnh. Lăng Hàn gật đầu. Cũng được, chí ít thanh kiếm này là tài liệu cấp mười thứ thiệt. Hơn nữa mặc dù chỉ kích phát một tia ý chí võ đạo, nhưng Phá Hư Cảnh cường đại dường nào? Một tia ý chí võ đạo cũng rất ngưu bức. Hơn nữa, thực lực của hắn càng mạnh, tự nhiên sẽ càng k*ch th*ch ra uy lực của Ma Sinh Kiếm, sớm muộn sẽ để chuôi Linh khí này tái hiện quang huy. Vấn đề là, lực lượng của hắn bây giờ quá yếu, nếu lộ ra nắm giữ Linh khí cấp mười, như vậy sẽ đưa tới bao nhiêu ánh mắt mơ ước? Hắn âm thầm quyết định, không đến thời khắc mấu chốt sẽ tận lực không dùng Ma Sinh Kiếm. Hiện tại nên đi gặp vị Ma đế kia a. Lăng Hàn xuyên thấu Hắc Tháp nhìn ra ngoài. Chỉ thấy Dung Hoàn Huyền vẫn còn tìm kiếm, bộ dáng nhất định phải đào đất ba thước lên để moi ra hắn. Thân hình hắn lóe lên, xuất hiện ở ngoại giới.
- Di? Thấy Lăng Hàn vô thanh vô tức xuất hiện, Dung Hoàn Huyền lộ ra vẻ khiếp sợ. Nếu như đối phương có khả năng xuất hiện ở bên người hắn như vậy, xuất thủ đánh lén, chẳng phải là có thể đơn giản đắc thủ? Lăng Hàn mỉm cười nói:
- Hiện tại ta nên gọi ngươi Dung Hoàn Huyền, hay Tu La Ma Đế? Linh hồn của Dung Hoàn Huyền đã bị mạt sát, bây giờ là linh hồn của Tu La Ma Đế chiếm cứ thân thể này.
- Thanh niên, bản tọa vốn muốn chiếm thân thể của ngươi, không nghĩ tới ngươi chạy nhanh như vậy! Dung Hoàn Huyền cười nói.
- Tùy ngươi xưng hô bản tọa như thế nào. Đợi bản tọa quân lâm thiên hạ lần nữa, tự nhiên sẽ khôi phục tôn hào Tu La Ma Đế. Tay phải của Lăng Hàn rung lên, Ma Sinh Kiếm xuất hiện ở trong tay của hắn. Hắn múa một ra tia kiếm hoa nói:
- Nếu như ngươi chết ở chỗ này, sẽ không còn sau đó!
- Ha ha ha ha! Dung Hoàn Huyền cười to, sau đó lắc đầu.