Trong lòng Lăng Hàn hơi động:
- Kiếm gì?
- Linh khí cấp mười, Ma Sinh Kiếm! Tu La Ma Đế nói.
- Đây là bội kiếm của Ma Chủ đời thứ nhất sử dụng, dung hợp ý chí võ đạo của Ma Chủ, làm mắt trận nơi này. Mà muốn luyện hóa cánh tay của Thần, thì phải mở trận pháp, bởi vậy nhất định phải lấy Ma Sinh Kiếm ra. Lăng Hàn khẽ mỉm cười nói:
- Mặc dù tiền bối nói đại nghĩa lẫm nhiên, thiên hoa loạn trụy, để trái tim nhỏ của ta không nhịn được nhảy loạn. Nhưng ta sao biết, ngươi không phải Hỗn Nguyên Thần gì kia giả mạo, kỳ thực là muốn gạt ta mở cấm chế, thả ngươi đi ra?
- Ha ha ha ha! Tu La Ma Đế cười to, sau đó nghiêm nghị nói:
- Bản tọa có thể lấy linh hồn thề, bản tọa chính là Tu La Ma Đế, tuyệt đối không phải Hỗn Nguyên Thần. Nếu có nửa câu nói dối, liền để linh hồn ta vĩnh viễn nằm trong Luân Hồi, vạn thế không được siêu sinh. Linh hồn chi thệ! Đây là lời thề nghiêm túc nhất! Võ giả cảnh giới càng cao thì càng không dám thề loạn. Bởi vì từ nơi sâu xa có thiên ý, cầm linh hồn thề sẽ bị thiên đạo khắc họa, làm trái tuyệt đối không có kết quả tốt. Kiếp trước Lăng Hàn là cường giả Thiên Nhân Cảnh, tự nhiên biết linh hồn chi thệ tuyệt không giả được. Có điều, khóe miệng của hắn lại lộ ra một nụ cười. Tuy linh hồn chi thệ không thể giả, nhưng cố sự của Tu La Ma Đế có thể giả. Như vậy lời thề này của hắn tự nhiên không có chút ý nghĩa nào. Lăng Hàn suy nghĩ, có nên mạo hiểm như vậy hay không? Nếu có thể lấy Ma Sinh Kiếm, mang cánh tay Thần vào Hắc Tháp, vậy quản ngươi có âm mưu quỷ kế hay không, ta vẫn thu thập ngươi đến ngoan ngoãn. Chỉ là Linh khí cấp mười khẳng định là điều chắc chắn, nhưng cánh tay Thần... Kia là Thần cấp, ngang hàng với Hắc Tháp, có thể luyện hóa sao? Hơn nữa Ma Sinh Kiếm khẳng định có khí linh tồn tại, cánh tay Thần càng có tàn thức của Hỗn Nguyên Thần, phải cần đối phương đồng ý mới có thể thu vào Hắc Tháp, hắn không chiếm cứ quyền chủ động nha. Bởi vậy Lăng Hàn không dám vọng động quyết định.