Dung Hoàn Huyền rất tự phụ. Hắn là thiên tài võ đạo, điểm ấy không thể nghi ngờ, lại được Thiên Thi Tông truyền thừa, vốn nên vô địch ở trong đồng lứa. Nhưng Lăng Hàn còn trẻ hơn, lại ngang hàng với hắn, điều này làm cho sát ý của hắn sôi trào.
- Chết đi! Hắn vận dụng bí pháp, đấm ra một quyền, hiện ra quang ảnh của một bộ xương màu đen, thân mang chiến giáp, nâng cự nhận khổng lồ, chém về phía Lăng Hàn. Vẻ mặt của Lăng Hàn có chút thận trọng. Hắn hít một hơi thật sâu, sừng trâu tỏa quang mang, đánh ra một chiêu kiếm. Huyền Diệu Tam Thiên! Xoạt xoạt xoạt, chỉ trong nháy mắt, bộ xương giáp sĩ bị oanh mấy chục kiếm, ầm ầm phá nát. Lăng Hàn hơi có chút thở hổn hển. Nếu không phải không gian đan điền của hắn mở rộng gấp trăm lần, thì nhiều lắm chỉ đánh ra chừng mười phát Huyền Diệu Tam Thiên sẽ lực kiệt.Một thức kiếm pháp này uy lực rất lớn, nhưng tiêu hao c*̃ng không phải bình thường. Hơn nữa, dù sao sừng trâu cũng không phải kiếm, lực sát thương giảm nhiều. Nhưng bởi vì sừng trâu có thể k*ch th*ch ra hỏa diễm cấp ba, có tác dụng hóa giải thi khí mạnh mẽ, nên mới hình thành hiệu quả như vậy. Dung Hoàn Huyền lộ ra vẻ không thể tin tưởng. Chiêu vừa nãy chính là bí thuật của Thiên Thi Tông, đạt đến Huyền Cấp thượng phẩm. Cũng chỉ có đệ tử của Thiên Thi Tông mới có thể thi triển, bởi vì cần thi khí. Một chiêu này, dung hợp nguyên lực và thi khí, có năng lực ăn mòn đáng sợ không gì sánh nổi. Chỉ cần võ giả bị dính một chút, nhất định sẽ bị thi hóa. Nhưng Lăng Hàn ngược lại tốt, một chiêu liền phá giải. Nếu hắn biết chiêu này là kiếm pháp mà lúc trước Kiếm Đế tung hoành thiên hạ, nói không chắc sẽ cảm thấy vinh hạnh. Bởi vì Kiếm Đế quá mạnh mẽ. Từ Dũng Tuyền Cảnh bắt đầu dương danh, cho đến khi đăng lâm Thiên Nhân Cảnh. Hắn đánh bại tất cả đối thủ cùng cảnh giới, lấy phong thái vô địch sừng sững ở đỉnh phong võ đạo. Hắn có thể đối đầu chiêu kiếm này mà không chết, thậm chí bất bại, cái này đã là kỳ tích! Nhưng Dung Hoàn Huyền không biết! Vì lẽ đó hắn cảm thấy rất khó chịu, sát cơ càng thêm nồng nặc: