Nữ nhân này thật không biết nói chuyện, đâm người lợi hại a. Lăng Hàn khẽ mỉm cười nói:
- Yên tâm, ta nhất định sẽ sống lâu trăm tuổi.
- Ta thấy chưa hẳn! Trì Hoa Lan lại hừ một tiếng. Lăng Hàn không khỏi nghĩ đến Liễu Như Nhi, nha đầu này c*̃ng thích hừ hừ a. Ngạo kiều! Hắn ở trong lòng dán cho Trì Hoa Lan một cái nhãn mác, sau đó lấy ghi chép nhìn kỹ. Trì Hoa Lan đương nhiên không thể biết đồ vật trong tay Lăng Hàn quý giá cỡ nào, có thể chỉ dẫn xuyên qua trận pháp! Nàng ngồi khoanh chân lại. Tuy ăn một viên đan dược, nhưng vẫn cần phối hợp nguyên lực vận chuyển, khôi phục thương thế. Rất nhanh Lăng Hàn liền gấp ghi chép lại, cất bước tiến lên. Tuy Trì Hoa Lan đang chữa thương, nhưng nào dám bất cẩn? Tự nhiên liền phân ra một bộ phận tâm thần chú ý Lăng Hàn, miễn cho bị đối phương đột nhiên ra tay ám toán. Nàng biết dung mạo của mình sẽ làm cho nam nhân điên cuồng cỡ nào.
Nhưng Lăng Hàn lại đi rồi!
Cứ như thế đi rồi? Tên này tốt xấu cũng là ân nhân cứu mạng của nàng, coi như hắn mặt dầy muốn ở lại bên cạnh, nàng c*̃ng không thể cầm kiếm đuổi người a? Nhưng Lăng Hàn lại buông tha cơ hội tốt, làm cho nàng giống như thấy quỷ. Lạt mềm buộc chặt? Mới đầu Trì Hoa Lan nghĩ như vậy. Nhưng rất nhanh nàng liền không nghe được tiếng bước chân của Lăng Hàn nữa, trong đất trời phảng phất chỉ còn lại mỗi một mình nàng. Đi thật rồi! Khuôn mặt của Trì Hoa Lan co giật một hồi. Tuy nàng chưa từng có ý nghĩ mê đảo tất cả nam nhân trong thiên hạ, nhưng đã gặp rất nhiều nam nhân nhìn thấy nàng liền mắt không dời nổi. Hiện tại đột nhiên chạy đến một quái thai chân chính không để nàng ở trong mắt, lại làm cho nàng có cảm giác tức giận. Tên kia nói không nên lấy thân báo đáp... Không phải đang nói đùa, mà là thật nghĩ như thế chứ? Trì Hoa Lan nghĩ nghĩ. Nàng quả thực muốn điên, lại bị người ghét bỏ!