- Lăng Hàn, ngươi quá ngông cuồng. Đám người Lý Thành Hổ trách mắng. Lăng Hàn cười nhạt nói:
- Không phải ta khinh bỉ các ngươi. Ta chỉ là ăn ngay nói thật, các vị xác thực đều là đồ bỏ đi.
- Nói láo. Lý Thành Hổ và Hoàng Vĩ Trạch không nhịn được, đồng loạt ra tay. Trên thực tế c*̃ng chỉ hai người bọn họ đủ tư cách. Những người khác đều là Tụ Nguyên Cảnh, đối phó Dũng Tuyền tầng một chỉ có thể chịu chết. Có điều hai người Lý, Hoàng là con cháu hai đại hào môn trọng điểm bồi dưỡng, thực lực rất bất phàm. Bọn họ sử dụng kiếm, vừa ra tay liền dùng võ kỹ, mỗi người đều rất phi phàm. Lý Thành Hổ đánh ra một chiêu kiếm, lại có mười mấy tia hỏa diễm hiện lên. Chúng ngưng tụ thành từng đoá hỏa hoa, cấp tốc lao về phía Lăng Hàn. Mà trường kiếm của Hoàng Vĩ Trạch bay múa, mặt đất lại rung động nhè nhẹ, thật giống như đang khiêu vũ. Lăng Hàn bất động như núi, vẻ mặt thong dong.
- Vô tri! Hai người Lý, Hoàng đều hừ lạnh. Bọn họ đã dùng đại chiêu, nhưng Lăng Hàn còn bất cẩn như thế, đây thực sự là tự mình chuốc lấy cực khổ. Vậy thì trọng thương hắn, để hắn nhớ kỹ cái giáo huấn này. Bọn họ c*̃ng từ trong miệng trưởng bối mơ hồ nghe được một ít chuyện của Lăng Hàn. Cũng bị cảnh cáo nghiêm khắc, nói không thể xung đột với hắn. Nhưng bọn họ trẻ tuổi nóng tính, lại dính đến hai mỹ nhân tuyệt sắc như Lưu Vũ Đồng, Lý Tư Thiền, nơi nào nhịn được. Bởi vậy giết người thì bọn họ khẳng định không dám, nhưng vẫn muốn giáo huấn Lăng Hàn một trận. Để tiểu tử này biết, Hoàng Đô song mỹ sở dĩ là Hoàng Đô song mỹ, là bởi vì các nàng thuộc về Hoàng Đô! Tuyệt đối không phải một cóc ghẻ ở nông thôn có thể mơ ước. Xoạt, công kích của hai người đồng thời đánh tới. Lăng Hàn rốt cục di chuyển, rất tùy ý đánh ra hai chưởng. Hai chưởng của hắn thực sự rất tùy ý, mỗi người đều có thể thấy rõ ràng, không hề có chỗ đặc biệt. Nhưng nó lại cực kỳ dễ dàng đột phá kiếm thế của hai người Lý, Hoàng, đánh lên ngực bọn họ. Oành oành, hai người Lý, Hoàng bị đập bay ra ngoài. Người ở giữa không trung liền phun ra một ngụm máu tươi, xẹt qua một đường vòng cung, sau đó gần như đồng thời rơi xuống đất. Tê… Tất cả mọi người khiếp sợ. Lý Thành Hổ là Dũng Tuyền tầng ba, mà tuy Hoàng Vĩ Trạch hơi yếu, nhưng cũng là Dũng Tuyền tầng hai. Hai người liên thủ lại bị Lăng Hàn một chiêu oanh bại. Then chốt là, Lăng Hàn chỉ mới Dũng Tuyền tầng một, hơn nữa ra tay rất hời hợt. Thật giống như thực lực của hai người kia mạnh gấp mười lần cũng bị hắn ung dung thu thập. Chính vì vậy, mới để hai người Lý, Hoàng cực kỳ mờ mịt, lòng tự tin bị đánh cho tan thành mây khói. Trong khoảng thời gian ngắn hoàn toàn không thể suy nghĩ được gì. Đối với Lăng Hàn mà nói, chỉ cần cảnh giới của hắn không chịu thiệt, như vậy lấy ý thức chiến đấu Thiên Nhân Cảnh của hắn, muốn thu thập mấy Dũng Tuyền Cảnh nho nhỏ còn không dễ dàng sao? - Cút! Hắn khẽ quát một tiếng, không chút lưu tình. Nếu những người này khách khí, vậy hắn sẽ khách khí mời đối phương rời đi. Nhưng đối phương muốn gọt mặt mũi của hắn, vậy tại sao hắn phải cho bọn họ mặt mũi? Hắc Tháp tồn tại hắn sẽ không để người ngoài biết, tự nhiên không muốn người ngoài đi theo. Hai người Lý, Hoàng bị thương cũng không nặng, rất nhanh thì bò lên. Cả hai căm hận liếc nhìn Lăng Hàn, sau đó xoay người rời đi. Bọn họ vừa đi, những người khác tự nhiên c*̃ng vội vàng đuổi theo.