- Các ngươi đi trước đi!
Lăng Hàn nói với đám người Thích Vĩnh Dạ.
- Ngươi thì sao?
Lưu Vũ Đồng vội vàng hỏi.
Lăng Hàn cười nói:
- Tạm thời không đi được. Có điều, chẳng mấy chốc ta sẽ đuổi theo các ngươi!
- Ha ha ha, ngươi không đi được!
Trong quan tài truyền đến âm thanh tức giận của Dung Hoàn Huyền.
- Các ngươi đều phải chết, trở thành đồ ăn của Thi Binh!
Lăng Hàn chỉ làm như không nghe thấy, lại nói:
- Các ngươi đi rồi, ta mới không có nỗi lo về sau!
Lúc này đám người Thích Vĩnh Dạ mới gật đầu rời đi. Không biết vì sao, bọn họ lại tin tưởng Lăng Hàn không nghi ngờ. Thật giống như thiếu niên này có một loại mị lực không cách nào hình dung, để bọn họ không tự chủ được làm theo lời của đối phương.
Trước đó bọn họ đứng bên Lăng Hàn, c*̃ng có một bộ phận nguyên nhân là do mị lực.
- Giết cho ta, không thả một cái!
Dung Hoàn Huyền ở trong quan tài kêu lên.
Ngân Giáp Thi lập tức dứt bỏ Phúc bá, trấn thủ lối ra, đại khai sát giới với người muốn chạy trốn. Sức chiến đấu của nó là Linh Hải Cảnh, thậm chí trên cửu tinh. Tuy không thể sử dụng võ kỹ, nhưng nó có thi độc, lực sát thương không giảm chút nào. Thậm chí hiệu quả đối với người cảnh giới thấp càng tốt hơn, quét qua chính là một đám lớn.
- Ngăn cản nó!
Vài tên Linh Hải Cảnh kêu lên. Tiểu bối nơi này đều là người của quốc gia bọn họ, hơn nữa còn dính đến vấn đề huyết tế, nếu như gặp phải Huyết Cương Thi, vậy thì thật xảy ra đại sự.
Tám tên Linh Hải Cảnh liên thủ đối phó Ngân Giáp Thi, một bên quát:
- Tất cả mọi người lập tức rời đại điện, trên đường nếu như gặp phải những người khác. Bảo bọn họ chuyển đường đi Trung Xu Điện khác!
Tám người này chặn Ngân Giáp Thi, những người khác rốt cục có cơ hội, dồn dập chạy ra ngoài điện.
- Đi!
Lăng Hàn nhìn Lưu Vũ Đồng nói.