Ngoại trừ Lăng Hàn, Ngạo Dương Danh, những người khác căn bản không biết lai lịch của Dung Hoàn Huyền. Thấy hắn lại dám đại khai sát giới ở Trung Xu Điện, không ai không vừa giận vừa sợ.
Tiểu tử này dám không tuân theo nguyên tắc của Cửu Quốc, công nhiên giết người ở chỗ này!
Hơn nữa, không phải hắn đang trả thù. Bởi vì ba bộ Thi Binh kia đang giết lung tung, gặp người thì giết, giết xong lại ăn, khiến người ta vừa hoảng sợ vừa buồn nôn.
- Những cái này là vật quỷ quái gì?
Không phải tất cả mọi người đều có kiến thức như Lăng Hàn. Thấy ba bộ thi thể rõ ràng là người chết lại còn nhảy nhót tưng bừng, giết người ăn thịt, không khỏi trố mắt, cảm giác thế giới muốn tan vỡ.
- Lẽ nào là Huyết Cương Thi?
Có người run giọng nói.
Huyết Cương Thi vốn là truyền thuyết ở nơi này, nếu như thật xuất hiện, vậy thì hợp tình hợp lí.
Lời vừa nói ra, không ít người sợ đến mất hồn.
Năm xưa Huyết Cương Thi xuất thế, suýt chút nữa diệt Bắc Hoang Cửu Quốc. Cuối cùng khiến chín vị cường giả Sinh Hoa Cảnh liên thủ, hi sinh bản thân đánh đổi, mới tiêu diệt con Huyết Cương Thi kia.
Sinh Hoa Cảnh phải đồng quy vu tận mới có thể g**t ch*t a! Bọn họ có tài cán gì, có thể đối kháng nhân vật như vậy?
- Không đúng, không đúng!
Nhưng lập tức có người nhìn ra không đúng.
- Quái vật này mạnh nhất chỉ là Linh Hải Cảnh, không phải Huyết Cương Thi!
- Không sai, chỉ Linh Hải Cảnh mà thôi.
Càng ngày càng nhiều người nhìn ra thực lực của ba con Thi Binh kia.
- Một Linh Hải Cảnh, một Dũng Tuyền Cảnh, một Tụ Nguyên Cảnh.
- Không đáng sợ!
Mọi người dần dần ổn định tâm thần. Tuy nơi này người đến liền đi, nhưng làm sao c*̃ng có chừng mười Linh Hải Cảnh. Mười đánh một, chẳng lẽ còn không hạ được nó sao?