Trận pháp thật thần kỳ.
Lăng Hàn đã từng là cường giả Thiên Nhân Cảnh, lực quan sát tự nhiên khác với tất cả mọi người. Người khác chỉ khiếp sợ nó thần kỳ, nhưng hắn lại phát hiện nguyên nhân tại sao tòa cung điện này lại lơ lửng.
Ở dưới đại điện, là một quảng trường, không hề có thứ gì. Nhưng quảng trường nhìn như đơn điệu này lại không đơn giản. Nó có từng tia mạch lạc, hình thành vô số đồ án kỳ diệu, mơ hồ có ánh sáng lấp lóe.
Mà nhìn dưới đáy cung điện, tương tự cũng có từng đạo mạch lạc đối ứng, hơi phát sáng.
Lăng Hàn tấm tắc kêu kỳ lạ. Hắn gặp qua không ít trận pháp, nhưng hoặc là dùng để phòng ngự, hoặc dùng để tiến công, có rất ít loại hình phản trọng lực này. Nhìn như rất đồ sộ, nhưng đối với võ giả mà nói, cái này tựa hồ không có tác dụng thực tế gì.
Đây chính là Trung Xu Điện.
Phía sau đại điện là một khu rừng, có thể nhìn thấy đang có người tiến vào, rất nhanh thân hình liền biến mất.
- Trước tiên đi Trung Xu Điện huyết tế đi.
Thích Vĩnh Dạ nói. Hắn cũng coi như là nửa cái Hoàng thất, tuyệt không hy vọng Vũ Quốc phát sinh tai loạn. Đây cũng phù hợp với lợi ích của tất cả mọi người.
Tất cả mọi người gật đầu. Nếu thật có Huyết Cương Thi xuất hiện, thì chẳng tốt cho ai cả.
Bọn họ đi lên. Người ở đây nhiều lắm, không chỉ Vũ Quốc, còn có người của Thạch Quốc, Hỏa Quốc. Nhưng Cửu Quốc có quy định bất thành văn, là ở Trung Xu Điện tuyệt không cho phép chiến đấu. Để huyết tế thuận lợi tiến hành là lợi ích cộng đồng của chín đại quốc, ai phá hoại, người đó sẽ trở thành công địch.
Lần này bí cảnh mở ra đã cách hơn 300 năm, tự nhiên mỗi người đều là lần đầu tiên tới. Đi ở trên bậc thang không ai không kinh ngạc. Rất nhiều người nửa ngày mới di chuyển một bước, khiếp sợ thủ đoạn nghịch thiên này.
Từng bước lên cao, bậc thang dưới chân lơ lửng giữa không trung, càng lên trên, tự nhiên sẽ sản sinh ra cảm giác bất an, nhưng tương tự cũng có chút hưng phấn. Bởi vì ngoại trừ Sinh Hoa Cảnh có thể lên trời xuống đất, thì ai có thể bay lượn trong đất trời?