Thanh niên mặc áo đen nhìn chằm chằm Lăng Hàn. Thiếu niên này nhiều nhất chỉ mười tám tuổi, hơn nữa mới Tụ Nguyên tầng một. Vậy sao đối phương chỉ nghe ba chữ Đồng Giáp Thi liền nghĩ đến Thiên Thi Tông?
Quái lạ!
Hắn tên Dung Hoàn Huyền, vì huyết hải thâm cừu, nên bị người đẩy vào tuyệt địa. Nhưng vì thế lại phát sinh đại nghịch chuyển, hắn được Thiên Thi Tông truyền thừa, trở thành cách đại truyền nhân. Vì báo thù, hắn đào di cốt một lão tổ tông của nhà kẻ thù, luyện thành Thi Binh, giết toàn gia kẻ thù sạch sành sanh.
Thù đã báo, nhưng hắn c*̃ng mê mẩn tư vị mạnh mẽ này. Không chỉ không từ bỏ tà đạo, trái lại càng chạy càng xa, bắt đầu đi lên con đường dưỡng thi, tìm thi. Một bên hắn làm lớn mạnh Thi Binh đã có, một bên tìm kiếm thi thể mạnh mẽ hơn luyện chế Thi Binh.
- Thiếu niên, ngươi biết quá nhiều!
Dung Hoàn Huyền chỉ tay. Con Thi Binh đang ăn huyết nhục kia lập tức đứng lên, nhìn chằm chằm ba người Lăng Hàn.
Đây là một bộ lão thi không biết đã chết bao nhiêu năm, thịt ở ngực bụng sớm mục nát, hiện đầy bạch cốt. Nhưng thịt trên đầu, tay, chân lại bảo tồn hoàn hảo, chỉ nát một nửa. Nhưng như vậy càng thêm doạ người, từng khối thịt treo lủng lẳng, bạch cốt ẩn hiện, đủ hù chết những kẻ nhát gan.
Thi Binh đã sớm không còn ý thức, nhưng sau khi bị luyện chế, lại tương đương nắm giữ sinh mệnh lần thứ hai. Nó chỉ còn lại bản năng ăn huyết nhục, lớn mạnh bản thân. Hiện tại ăn uống bị cắt đứt, nó tự nhiên nổi giận, nhìn ba người Lăng Hàn gào thét, xương cằm rung rung, thật giống như muốn rơi xuống, cực kỳ khiếp người.
- Giết bọn họ!
Dung Hoàn Huyền ra lệnh.
Vèo.
Thi Binh lập tức nhảy ra, giết về phía ba người Lăng Hàn.
- Đồng Giáp Thi cấp hai mà thôi!
Lăng Hàn hừ một tiếng, trường kiếm ra khỏi vỏ, nhắm Thi Binh điểm đi. Keng, mũi kiếm gọt qua bạch cốt trước ngực Thi Binh, bùng lên đốm lửa tung tóe.
Ra ngoài dự liệu của Lăng Hàn, xương của Thi Binh lại hoàn hảo không chút tổn hại.
- Ha ha ha ha, con Đồng Giáp Thi cấp hai này sắp ăn đủ huyết nhục, tiến hóa đến cấp ba. Há là Tụ Nguyên tầng một như ngươi có thể thương tổn.
Dung Hoàn Huyền lạnh lùng nói, nhưng không có ý xuất thủ.
Trên thực tế hắn đã là Dũng Tuyền Cảnh, tự mình ra tay, khẳng định mạnh hơn Đồng Giáp Thi cấp hai nhiều lắm.
Xoạt, móng vuốt của con Thi Binh kia chộp tới trái tim Lăng Hàn, ra tay rất tàn nhẫn.
Lăng Hàn hừ một tiếng, thân hình đung đưa, vòng qua con Thi Binh, trực diện Dung Hoàn Huyền.
- Vậy ta liền…
Thân hình của hắn nhảy lên thật cao.
- Trực tiếp…
Hắn chém ra một kiếm.
-… Làm thịt ngươi!
Sáu đạo kiếm khí ngang dọc.
Chiêu kiếm này kinh như phiêu hồng, căn bản vượt qua tưởng tượng của Dung Hoàn Huyền. Làm sao đối phương có khả năng vòng qua Đồng Giáp Thi cấp hai mà xuất hiện ở trước mặt hắn cơ chứ? Khi hắn tỉnh ngộ lại, thì trường kiếm đã ôm theo sáu đạo kiếm khí chém tới.
Phải biết Lăng Hàn chỉ là “Tụ Nguyên tầng một”, nhưng lực lượng thực tế lại đạt đến Dũng Tuyền tầng một. Hơn nữa sức chiến đấu còn đề thăng mấy tinh, không phải một Đồng Giáp Thi cấp hai có thể ngăn cản.
Dung Hoàn Huyền vì mình xem thường mà trả giá lớn.
Nhưng hắn cũng là người từ trong tuyệt cảnh bò ra, ý chí kiên định. Đối mặt nguy hiểm trái lại trở nên cực kỳ bình tĩnh, bỗng nhiên hắn há mồm, phát sinh một tiếng rít gào.
Ong ong ong, hắn phun ra một đoàn hắc khí, hóa thành một cổ tự che ở trước ánh kiếm, giống như hình thành một tấm chắn. Oành, kiếm khí tập đến, nhưng không ngừng phát ra tiếng trầm vang, không ngừng bị hắc khí tan rã.
Có điều cổ tự kia c*̃ng đang chầm chậm tiêu tan. Khi toàn bộ kiếm khí mất đi, cổ tự c*̃ng bồng bềnh rời rạc.
Dung Hoàn Huyền đã lùi ra sau ba trượng. Trên mặt của hắn đỏ ửng, có thêm chút huyết sắc, nhưng sát khí trong ánh mắt lại tăng vọt rất nhiều lần, thật giống như muốn cắn nuốt Lăng Hàn.