Nghe nữ tử nói như thế, ấn tượng của Lăng Hàn đối với Cố Phong Hoa lại cải thiện không ít.
Dùng thủ đoạn để người ta nhất định phải rửa ráy, nhân cơ hội nhìn lén, cái này vốn là sự tình vô cùng bỉ ổi. Nhưng cô gái này vừa mở miệng liền biết không phải người đứng đắn, nói rõ Cố Phong Hoa vẫn có chừng mực, không có dùng thủ đoạn bỉ ổi này ở trên người nữ tử đàng hoàng.
Cái gọi là trộm cũng có đạo, tuy chuyện này kém có chút xa, nhưng dù sao cũng là một loại nguyên tắc.
b**n th** có nguyên tắc.
Lăng Hàn che lỗ tai của Nữu Nữu, nói:
- Cô nương phong túng như thế, người trong nhà của ngươi biết không?
- Khanh khách khanh khách!
Cô gái kia cười như nhánh hoa run rẩy, nhìn Lăng Hàn liếc mắt đưa tình.
- Tiểu ca ca, lẽ nào ngươi có hứng thú với sư phụ của ta? Tuy sư phụ của ta có chút lớn tuổi, nhưng phong vận vẫn còn, loại tiểu tử như ngươi là nắm giữ không được nhất.
Lăng Hàn rùng mình một cái, quay đầu nói với Cố Phong Hoa:
- b**n th**, vấn đề của ngươi ngươi tự mình giải quyết đi!
Nói xong, hắn ôm Hổ Nữu đi về phía hồ nước, hiện tại đã trống, tự nhiên Hổ Nữu có thể tắm.
- Nha nha!
Hổ Nữu từ trên người Lăng Hàn nhảy xuống, hai ba lần liền c** s*ch quần áo, nhảy vào trong hồ, tận tình chơi đùa.
- Lăng Hàn, tắm với Nữu!
Nàng làm nũng nói với Lăng Hàn.
Lăng Hàn cười xua tay. Hắn không muốn c** q**n áo ở trước mặt người khác, đặc biệt là nữ nhân kia còn phóng túng đến kinh người.
Oành! Oành! Oành!
Trong rừng rậm truyền đến tiếng đánh nhau, một lát sau, chỉ thấy Cố Phong Hoa sưng mặt đi tới, không khác gì đầu heo, có điều cô gái kia lại không thấy bóng dáng.
Lăng Hàn kỳ quái nói:
- Nữ nhân kia chỉ là Tụ Nguyên tầng chín, sao b**n th** huynh chật vật như vậy?