Hỏa Nhãn Ngưu là một loại yêu thú cấp ba, đẳng cấp không cao lắm, nhưng mắt của nó là một bảo bối, có thể chống đỡ hàn khí, bởi vậy rất được mạo hiểm giả truy tìm, ở thời điểm lạnh có thể phát huy kỳ hiệu.
Vì như thế, hiện nay số lượng Hỏa Nhãn Ngưu đã rất ít ỏi, nhãn cầu của Hỏa Nhãn Ngưu c*̃ng chào ra giá trên trời. Những người này phát hiện nơi đây có Hỏa Nhãn Ngưu, khó tránh khỏi sẽ động tham niệm săn giết.
Có điều, Hỏa Nhãn Ngưu sống quần cư, một đám lao tới đấu đá lung tung, chỉ có cường giả Linh Hải Cảnh mới có thể đối kháng. Hiển nhiên, trong đám người này không có Linh Hải Cảnh, vì lẽ đó mới nghĩ biện pháp dẫn một con đi ra, thoát ly bầy trâu mới vây đánh.
Những ý niệm này lướt qua đầu Lăng Hàn, hắn khẽ mỉm cười nói:
- Nơi này không phải nhà ngươi mở, ta đi kệ ta, tại sao phải đi đường vòng?
- Ngươi…
Người kia nghẹn lời, nhưng lập tức trừng qua, quát lên.
- Nếu như ngươi không cút, ta liền giết ngươi! Chỉ là Tụ Nguyên tầng một c*̃ng dám hò hét!
Người này chỉ là Tụ Nguyên tầng bảy mà thôi, nhưng đối đầu Tụ Nguyên tầng một, xác thực nắm giữ lực áp chế tuyệt đối.
Lăng Hàn thở dài, hiện tại mình chỉ có một viên nguyên hạch, tựa hồ rất dễ kéo cừu hận a. Hắn nhìn đối phương nói:
- Ngươi muốn đánh nhau?
Ầm ầm ầm!
Đúng lúc này, chỉ thấy xa xa có một bóng người màu đen đang lấy tốc độ rất nhanh tiếp cận. Nhìn kỹ, đó là một con trâu hoang màu đen, hai mắt giống như than cốc đang cháy.
Ở trước trâu hoang là một võ giả, hiển nhiên giống như kế hoạch, hắn dẫn một con Hỏa Nhãn Ngưu ra.
Hả?
Trong lòng Lăng Hàn hơi động, đoàn Dị Hỏa trong tay trái đang nhảy nhót, kẽo kẽo kẹt kẹt lan truyền cho hắn ý nghĩ mơ hồ, thật giống như Hổ Nữu đang hô đói bụng.