Không thể không trốn, nếu chỉ vài Dũng Tuyền sơ kỳ, Lăng Hàn còn dám liều, nhưng số lượng đạt đến hai mươi con, đủ để mài chết hắn. Huống chi còn có Dũng Tuyền trung kỳ và hậu kỳ.
Nếu như Lăng Hàn xông lên, vậy căn bản không phải đánh, mà là chịu chết.
Hắn nói chạy liền chạy, nhưng đám thỏ phía sau kia lại theo sát không tha.
Trước đó là Hổ Nữu truy thỏ, hiện tại thay đổi vị trí, đến phiên bọn họ chạy trốn.
Hổ Nữu không có chút căng thẳng, vừa vỗ vai Lăng Hàn vừa nói:
- Chạy nhanh lên một chút! Chạy nhanh lên một chút!
Nha đầu này!
Lăng Hàn nào có thời giờ tính sổ với tiểu nha đầu, chỉ liều mạng chạy. Nhưng thỏ vốn là lấy tốc độ tăng trưởng, huống chi còn có một con Dũng Tuyền hậu kỳ, không bao lâu liền đuổi tới phía sau, há mồm cắn tới.
Châm ngôn nói bức cuống lên thỏ cũng cắn người, hai cái răng cửa của lão thỏ yêu giống như cái cuốc, đã dài lại nhọn, sáng lấp lóa.
Lăng Hàn để Hấp Huyết Nguyên Kim hóa thành tấm khiên ngăn cản, một nguồn sức mạnh phản chấn bắn tới, để hắn khó chịu muốn thổ huyết. Chỉ hơi ngừng, xoạt xoạt xoạt, phía sau liền có lượng lớn thỏ yêu đuổi sát.
Như vậy là tuyệt đối thoát không được.
Lăng Hàn thở dài, lấy ra một tấm Tật Vân Phù, vỗ lên người mình một cái. Vù, lá bùa thường thường không có gì lạ kia lập tức bùng ra hào quang mãnh liệt, một luồng sức mạnh không cách nào hình dung tràn vào trong cơ thể hắn.
Vèo, hắn lao nhanh, tốc độ tăng gấp mười lần.
Chi! Chi! Chi!
Đám Thỏ yêu phát ra tiếng kêu phẫn nộ, nhưng cách Lăng Hàn đã càng ngày càng xa.
Cuối cùng bị Lăng Hàn bỏ tuốt đằng sau, không còn gặp lại nữa.
Một khi sử dụng Linh phù liền không cách nào gián đoạn, Lăng Hàn c*̃ng không lãng phí, tiếp tục lao nhanh, cho đến khi dùng hết lực lượng của Tật Vân Phù, hắn mới ngừng lại, lấy ra một viên đan dược nuốt vào, khôi phục nội thương vừa nãy.