Chỉ có một viên nguyên hạch, vậy khẳng định chính là Tụ Nguyên tầng một, đi nơi nào cũng là như vậy.
Nhưng chỉ có một mình Lăng Hàn biết, nguyên hạch trong đan điền hắn to lớn cỡ nào, vận tốc quay kinh người cỡ nào. Chỉ một viên liền cung cấp nguyên lực vượt xa Tụ Nguyên tầng chín, thậm chí có thể sánh ngang Dũng Tuyền tầng một.
- Vừa nãy tiểu tử kia là thiên tài võ đạo, có điều tiểu tử ngươi là quái thai của võ đạo.
Quảng Nguyên kết luận nói.
Lăng Hàn nhún vai, cũng không phủ nhận. Linh hồn của một Thiên Nhân Cảnh làm chủ thân thể này, vậy khẳng định là quái thai rồi.
- Còn nữa, bản tọa không có muội muội, ngươi không nên mắng muội muội gì đó.
Quảng Nguyên thản nhiên nói.
Phốc, Lăng Hàn bật cười, vỗ vai của Quảng Nguyên nói:
- Không nghĩ tới Quảng lão huynh còn hài hước như vậy. Không tệ, tâm thái rất tốt, như vậy mới thích hợp xung kích cảnh giới càng cao.
Quảng Nguyên cười ha ha, cảm giác tâm thái của mình tựa hồ trẻ lại rất nhiều. Chỉ là sau khi Lăng Hàn xoay người vào nhà, hắn mới phát hiện, mình lại cùng Lăng Hàn chung đụng hòa hợp như vậy, thật giống như hai người không có cách biệt địa vị gì.
Cần phải biết, giới võ đạo đẳng cấp sâm nghiêm, Tụ Nguyên trung kỳ và Tụ Nguyên tiền kỳ cũng có chênh lệch giống như hồng câu, huống chi hai người chênh lệch ròng rã hai cảnh giới lớn, làm sao có khả năng ở chung bình đẳng
Chỉ nói vừa nãy Lăng Hàn vỗ vai của hắn, đừng nói chỉ là một Tụ Nguyên Cảnh, dù là Linh Hải tiền kỳ hắn cũng giận tím mặt, một cái tát quất bay đối phương, không quất chết liền may mắn lắm rồi.
Nhưng hắn lại mặc cho Lăng Hàn vỗ vai, trò chuyện với nhau thật vui, giống như coi đối phương là ngang hàng luận giao.
- Trên người tiểu tử này, thật giống như có một loại mị lực quái lạ, khiến người ta không nhịn được quên tuổi tác cùng tu vi của hắn.