- Vậy làm sao bây giờ?
Ba nữ đều lộ ra vẻ lo lắng.
- Tự nhiên là tránh đi!
Lăng Hàn phất phất tay.
- Lập tức, các ngươi dịch dung, rời khỏi Hoàng Đô.
- Ồ, sao ngươi biết chúng ta biết dịch dung?
Liễu Như Nhi lại kinh ngạc.
Lăng Hàn thở dài, khinh bỉ nói:
- Đừng quên, ta đã gặp qua dáng dấp khi dịch dung của tỷ tỷ ngươi.
- Đúng nha!
Liễu Như Nhi vỗ tay, sau đó lộ ra vẻ uể oải. Nàng thật ngốc, luôn bị người này cười nhạo.
- Mau hành động, các ngươi không có bao nhiêu thời gian.
Lăng Hàn thúc giục.
Ba nữ vội dịch dung, tỷ muội Liễu gia đều là hành gia ở phương diện này, dịch dung mình trước, sau đó dịch dung cho Vân Sương Sương. Trong nháy mắt đã biến thành ba thanh niên to xác, để Lăng Hàn tấm tắc lấy làm kỳ lạ chính là, b* ng*c của ba nữ đều dẹp lại, hầu kết xông ra ngoài.
Các nàng đều thay quần áo của Lăng Hàn, cầm một chút bạc vụn, loại hình quần áo như váy đều bị thiêu hủy.
- Hàn thiếu, cảm tạ ngươi, ngày sau có cơ hội, Sương Sương sẽ làm trâu làm ngựa báo đáp đại ân của ngươi!
Vân Sương Sương bái tạ nói.
Lăng Hàn nhún vai:
- Nếu ngươi không bị tỷ muội các nàng bán đi, ngày sau hãy nói đi.
- Phi, chúng ta không phải con buôn!
Liễu Như Nhi liếc mắt, chỉ cảm thấy Lăng Hàn thực đáng giận, luôn đấu võ mồm với nàng.
- Lăng công tử, sau này còn gặp lại.
Liễu Phong Nhi vén áo thi lễ, bất quá hiện tại tướng mạo của nàng là nam nhi, cái chào này thực khó chịu tới cực điểm.
- Đi thôi.
Lăng Hàn phất tay.
Ba nữ ra ngoài, rất nhanh liền biến mất.
- Ha ha, hiện tại rốt cục thanh tĩnh.
Lăng Hàn nhếch miệng nở nụ cười. Kỳ thực đây mới là mục đích chủ yếu của hắn, cuối cùng đuổi hai khách trọ không trả tiền đi, để tâm tình của hắn thật tốt.
- Phải!
Hổ Nữu c*̃ng vỗ tay chúc mừng, tuy nàng không biết đang ăn mừng cái gì.