- Xảy ra chuyện gì?
Lăng Hàn hỏi.
Vân Sương Sương chỉ gào khóc, may là nơi này hoang vắng, bằng không ai thấy còn tưởng rằng Lăng Hàn đang bắt nạt nàng.
- Ngươi không nói, ta sao giúp ngươi? Được rồi, vậy ngươi khóc xong rồi lại nói.
Lăng Hàn mở cửa đi vào, đang muốn đóng cửa, Vân Sương Sương liền chen vào, dùng đầu ngón tay nắm góc áo của hắn.
- Ta nói các ngươi sao ai cũng thích kéo góc áo vậy? Nữu Nữu thì thôi, nam nhân như vậy, nữ nhân c*̃ng như vậy, sẽ làm ta rất khó chịu.
Lăng Hàn lắc đầu nói.
- Ừ…
Hổ Nữu gật đầu, cho thấy thái độ nói.
- Lăng Hàn là con gái. (Không hiểu)
- Phu nhân phu nhân nàng…
Hiển nhiên Vân Sương Sương không có tâm tình đùa giỡn, mới vừa mở miệng liền khóc lên.
Lăng Hàn thở dài nói:
- Trong ba cái hô hấp, ngươi còn khóc nữa, ta liền ném ngươi ra ngoài.
- Tệ bạc.
Liễu Như Nhi từ trong phòng đi ra, tàn nhẫn trừng Lăng Hàn một cái.
- Hừm, tựa hồ vứt một cái còn chưa đủ.
Lăng Hàn vuốt vuốt ống tay áo.
- Ha ha, đồ lưu manh! Bổn tiểu thư nói cho ngươi biết, tu vi của ta đã khôi phục bảy phần mười, không cần bị ngươi uy h**p nữa.
Liễu Như Nhi đắc ý nói.
- Vậy các ngươi còn không nhanh cút, mỗi ngày ăn của ta dùng của ta, không biết chuyện này rất tốn tiền sao?
Lăng Hàn tức giận nói.
Liễu Như Nhi tức muốn điên, chỉ cảm thấy tại sao tên này không có chút lòng thuơng hương tiếc ngọc như vậy. Rõ ràng tỷ muội các nàng đều là mỹ nhân khó gặp, nhưng tên này lại không chút để ý, quả thực là quái thai.
Ồ, hắn không phải là gay chứ?
Có thể lắm, bằng không sao hắn có thể lơ là tỷ muội các nàng chứ?
Nghĩ tới đây, nàng không khỏi phát run.
Có điều bị hai người chen vào như thế, Vân Sương Sương rốt cục ổn định tâm tình, nói: