Lăng Hàn phất tay mấy lần, kim quang càng ngày càng mãnh liệt, cuối cùng hóa thành một đoàn óng ánh, khiến con mắt người ta không mở ra được.
Nhưng kim quang trở nên ảm đạm rất nhanh, thình lình trong tay của Lăng Hàn có thêm một cây thực vật màu vàng, giống như hoa cúc, thân hoa óng ánh long lanh, có vẻ đẹp không cách nào hình dung.
- Ồ!
- A!
- Ừ!
Tất cả mọi người kinh ngạc thốt lên, trong tảng đá lại sinh dưỡng một kỳ vật như vậy, nghĩ như thế nào cũng khó mà tin nổi.
- Đưa đóa hoa này cho ta!
Chủ sạp lập tức đỏ mắt thét lên. Coi như hắn không biết hàng, c*̃ng có thể đoán được trong đá chứa hoa, vậy tuyệt đối là bất phàm, không phải hai ngàn lạng bạc có thể mua được.
Lần này hắn đã rõ ràng, trước đó Lăng Hàn chỉ là giả vờ sợ, trên thực tế đã sớm nhìn chằm chằm tảng đá này.
Tiểu tử đáng ghét này!
Lăng Hàn chỉ làm như không nghe thấy, nói với Hổ Nữu:
- Nữu Nữu, ngươi có biết đây là cái gì không?
Hổ Nữu ngửi một cái, lập tức lộ ra vẻ mặt không có hứng thú, nói:
- Ăn không ngon!
Lăng Hàn cười ha ha nói:
- Cái này gọi là Kim Hoa Nội Thạch, được thiên địa linh khí súc tích, chỉ có loại Cửu Độc thạch này mới có thể nuôi dưỡng được. Mà tác dụng, chính là giải độc. Chỉ cần một cánh hoa nho nhỏ, liền có thể giải thiên hạ vạn độc. Mà thân cây càng quý giá, độc gì cũng có thể hóa giải.
- Tiểu ca, Kim Hoa Nội Thạch này rất đáng giá sao?
Bên cạnh có người hỏi.
- Đương nhiên.
Lăng Hàn gật đầu.
- Võ giả khó tránh khỏi phải đi vào nơi có hoàn cảnh tràn ngập kịch độc mạo hiểm, mà chỉ cần ngậm cánh hoa của Kim Hoa Nội Thạch, liền có thể chống đỡ vạn độc, ngươi nói đáng giá cỡ nào?
- Một mảnh có giá trị 10 ngàn lượng bạc không?
Có người run giọng hỏi.
- 10 ngàn lạng?
Lăng Hàn cười lắc đầu nói.
- Đi địa phương nguy hiểm như vậy mạo hiểm, thu hoạch tự nhiên lớn đến mức kinh người, vì thế tiêu tốn mấy triệu lượng, thậm chí mấy chục triệu lượng chuẩn bị c*̃ng không ngạc nhiên chút nào. Bởi vậy, một cánh hoa ít nhất c*̃ng phải mười vạn lạng.