Lăng Hàn sửng sốt một chút, không khỏi bật cười.
Đúng a, hắn lại quên mình. Kiếp trước hắn là đan đạo đế vương, tự nhiên cho rằng hết thảy Đan sư tôn kính hắn là chuyện quá bình thường, nhưng đã quên hiện tại hắn chỉ mới mười bảy tuổi.
Ở trong mắt người nắm quyền, hắn c*̃ng là nhân tố không xác định, có thể ảnh hưởng đến Thích gia thống trị, lúc cần thiết thậm chí có thể xoá bỏ!
- Nếu như bọn họ biết chín viên Trúc Cơ Đan kia là của ta, nói vậy sẽ càng thêm khiếp sợ?
Lăng Hàn tự nói. Trúc Cơ Đan là "Thần đan" chân chính có thể ảnh hưởng cách cục thế lực của Vũ Quốc, nếu như lại xuất hiện mười mấy cường giả Thần Thai Cảnh, vậy khẳng định sẽ lộn xộn.
Bởi vì bánh ngọt chỉ lớn chừng ấy, có người mới gia nhập thì phải chia, người cũ tất nhiên phải nhường ra một bộ phận.
Thịt đã ăn vào miệng, ai cam lòng phun ra?
- Ta thật có chút cân nhắc không chu đáo.
Lăng Hàn nhìn lại quỹ tích nhân sinh từ khi mình trùng sinh tới nay. Ở Thương Vân Trấn, Đại Nguyên thành thì thôi, nhưng sau khi tiến vào Hoàng Đô, tựa hồ hắn hơi lộ liễu.
- Lộ liễu thì lộ liễu, có thân phận Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm trong tay, ngay cả Vũ Hoàng c*̃ng không dám tùy tiện ra tay với ta.
Lăng Hàn gõ bàn, trong mắt có ánh sáng lấp lóe.
- Có điều, sự tình lấy Chân Thị Chi Nhãn phải cân nhắc lần nữa.
- Tuy chưa từng gặp Vũ Hoàng, nhưng nghe nói vị đế vương này rất có tầm nhìn, năng lực quản lý rất mạnh. Hai đứa con trai của hắn mưu đông mưu tây ngay trước mắt, hắn sẽ không phát giác được sao?
- Nói không chắc bên người hai hoàng tử đều có cơ sở ngầm của Vũ Hoàng a.
- Nếu như ta mở nội khố lấy Chân Thị Chi Nhãn, 'vừa vặn' bị người tóm, như vậy, dù có thân phận Đan sư cũng không gánh nổi, tất sẽ bị chém đầu. Hoặc bị nhốt lại, cả đời luyện đan cho Thích gia.
Khóe miệng của Lăng Hàn lộ ra một nụ cười, thầm nói: