- Ngô lão đầu, việc này ngươi không cần lo!
Liên Quang Tổ phất phất tay.
- Lão phu không muốn phá hoại giao tình nhiều năm giữa chúng ta.
- Nói láo!
Ngô Tùng Lâm trực tiếp trách mắng.
- Dù sao tiểu tử này đã vi phạm quy củ, nhất định phải bị trừng phạt!
Thái độ của Liên Quang Tổ c*̃ng trở nên cường ngạnh.
- Không phải là phế bỏ một cặn bã sao?
Ngô Tùng Lâm hời hợt nói.
- Ngô đại nhân, nói chuyện cẩn thận!
Phong Viêm ngắt lời, mang theo ngữ khí uy h**p.
- Ngươi là thứ gì, cũng dám trách cứ lão phu!
Ngô Tùng Lâm hừ một tiếng, tay phải đánh ra, đánh về phía Phong Viêm. Hắn là cường giả Thần Thai Cảnh, mặc dù đòn đánh này chỉ là tiện tay, nhưng uy lực vô cùng lớn, nguyên lực hóa thành một bàn tay lớn, quất tới mặt Phong Viêm.
Oành!
Liên Quang Tổ ra tay đúng lúc, hóa giải công kích của Ngô Tùng Lâm. Hắn hơi nhướng mày, nói:
- Ngô lão đầu, ngươi thật muốn đối nghịch lão phu?
- Chỉ cần ngươi không động hắn, lão phu tự nhiên lười đánh với ngươi.
Ngô Tùng Lâm lui một bước.
Liên Quang Tổ nhìn chằm chằm Ngô Tùng Lâm. Ngô Tùng Lâm c*̃ng nhìn chằm chằm Liên Quang Tổ, hai lão giả gộp lại đã vượt qua 150 tuổi, lại như tiểu hài tử trừng đối phương.
- Được, Ngô lão đầu, lần này nể mặt ngươi.
Liên Quang Tổ gật gật đầu.
- Viện trưởng đại nhân!
Phong Viêm bất mãn nói.
- Hừ, mang theo đệ đệ của ngươi đi đi, nhìn còn có thể nối liền cánh tay hay không.
Liên Quang Tổ hơi không kiên nhẫn nhíu mày.
Phong Viêm không dám nói nữa, chỉ phải ôm lấy Phong Lạc, đi theo Liên Quang Tổ. Hai cánh tay cụt tự nhiên có hai người trong tứ đại Kim Cương nhặt lên, một đường đi theo.
Một hồi hỗn loạn, đến đây liền kết thúc.
Ngô Tùng Lâm khẽ gật đầu với Lăng Hàn, trực tiếp rời đi. Nhiều người miệng tạp, hắn không muốn bại lộ quan hệ của mình với Lăng Hàn, chỉ cần để người biết Lăng Hàn là hắn bảo bọc liền được.