Nhìn Lăng Hàn giống như đuổi vịt, chạy đến chỗ nào, tứ đại Kim Cương đều tan tác như chim muông, tất cả mọi người không nhịn được cười, c*̃ng âm thầm thán phục Lăng Hàn gan lớn, lại dám đối nghịch với Phong Viêm.
Hiện tại Phong Viêm, nghiễm nhiên trở thành vương giả của học viện.
Đầu tiên là có Cấm Vệ Quân tới bắt hắn, bị Liên Quang Tổ lấy thái độ cứng rắn đuổi đi, lại không thấy Thiên gia tức giận, nhân nhượng cho yên chuyện. Sau đó Phong Lạc bị khai trừ trở lại học viện, tiếp theo là hành hung ở trước mặt mọi người, ngay cả lão sư cũng chỉ có thể ở một bên xem náo nhiệt.
Chuyện này quả thật không cách nào hình dung, ngay cả đệ tử nòng cốt như Tam hoàng tử, là Long tử cũng không dám làm, nhưng Phong Viêm lại làm như thế.
Hiện tại người dám đối nghịch với Phong gia, há có thể không thán phục?
- Ha ha ha ha!
Tất cả mọi người cười to. Bọn họ không dám công khai đối nghịch Phong Viêm, nhưng cười một hồi, ngươi cũng không thể dính vào ta không tha chứ?
Tứ đại Kim Cương vừa tức vừa giận, lại vừa bất đắc dĩ. Luận thực lực, bọn họ tự nhận hoàn toàn nghiền ép Lăng Hàn, nhưng đối phương có con tin trong tay, để bọn họ sợ ném chuột vỡ đồ, căn bản không dám toàn lực ứng phó, chỉ có thể đông né tây tránh, khiến bọn họ cực kỳ uất ức.
Lăng Hàn không chút quý trọng "vũ khí" trong tay, tận tình va, đánh, ném, chạm,… Dằn vặt như vậy, Phong Lạc bị đau tỉnh lại.
- Lăng! Hàn!
Hắn gào lên, trong giọng nói mang theo phẫn nộ.
Đây là lần thứ mấy, hắn chịu thiệt ở trong tay của Lăng Hàn.
- Ta muốn ngươi chết! Ta muốn ngươi chết!
Hắn rống giận, không phát tiết một hồi, hắn sẽ điên mất.
- Há, ngươi tỉnh rồi?
Lăng Hàn lộ ra uy nghiêm đáng sợ, tiện tay vứt Phong Lạc ra đất.
- Vừa vặn, ta muốn ngươi trơ mắt nhìn hai cánh tay của mình bị gọt xuống!