Lăng Hàn đi ra mở cửa, là Chu Tuyết Nghi.
- Lăng ca!
Chu Tuyết Nghi lập tức nói, thật giống như nhìn thấy Lăng Hàn thì có người tâm phúc, biểu hiện thả lỏng rất nhiều.
- Xảy ra chuyện gì?
Lăng Hàn hỏi.
- Lí Hạo bị học viện khai trừ!
Chu Tuyết Nghi giận dữ nói.
- Cái gì!
Lăng Hàn hơi nhướng mày.
- Hắn phạm sai lầm gì sao?
- Không có.
Chu Tuyết Nghi lắc đầu, cắn răng nói.
- Là Phong Lạc! Hắn dẫn lão sư học viện tới, vô duyên vô cớ khai trừ Lí Hạo, còn nói, còn nói, bởi vì Lí Hạo là bằng hữu của Lăng ca.
Ánh mắt của Lăng Hàn như kiếm, tức giận lan tràn.
- Phong Lạc quả thực coi trời bằng vung, sai thủ hạ tùy tùng đả thương Lí Hạo, ép hắn cúi đầu, lão sư của học viện lại làm như không thấy! Ta thấy tình thế không ổn, lập tức đến tìm Lăng ca, hi vọng Lăng ca có thể giữ gìn lẽ phải cho Lí Hạo!
Chu Tuyết Nghi khóc ròng nói.
Nếu như bị học viện khai trừ, sau khi Lí Hạo trở về, cả đời tất sẽ không ngẩng đầu lên nổi, mà thành tựu tự nhiên c*̃ng rất có hạn.
Lăng Hàn lộ ra vẻ tức giận mãnh liệt. Huynh đệ Phong Viêm trả thù hắn, điểm ấy ở trong dự liệu của hắn, hắn c*̃ng không sợ. Đời võ giả, sao có khả năng không đắc tội với người?
Nhưng Phong Lạc lại ra tay với bằng hữu của hắn, cái này quá vô liêm sỉ!
Họa không tới người nhà, đây là quy tắc ngầm của võ đạo, trừ khi là tử thù không thể hóa giải gì, lúc này mới sẽ diệt cả tộc, thậm chí cửu tộc. Ân oán giữa hắn và Phong Lạc, nói thế nào c*̃ng chỉ là xung đột nhỏ mà thôi.
- Dẫn đường!
Lăng Hàn trầm giọng nói.
Chu Tuyết Nghi đại hỉ, vội mang Lăng Hàn đi chỗ của Lí Hạo. Nàng thấy thái độ của bọn người Tam hoàng tử đối với Lăng Hàn, tin tưởng chỉ cần Lăng Hàn đứng ra, như vậy hết thảy đều có thể cứu vãn.
Hai người đuổi gấp, rất nhanh thì tới khu ký túc xá. Nơi này là chỗ ở của đệ tử bình thường, không giống đệ tử chân truyền, một người có thể nắm giữ một toà biệt viện, nơi này là mấy người ở chung, đãi ngộ hoàn toàn khác nhau.