Người Khương gia đều muốn té xỉu. Đầu tiên là Nguyên Sơ đại sư nịnh nọt Lăng Hàn, hiện tại Ngô Thiên Phong cũng nâng đỡ Lăng Hàn, để bọn họ cảm thấy thế giới muốn tan vỡ.
Nhưng bọn họ không ngốc, như đại cô nhị cô say rượu c*̃ng sớm bị đánh tỉnh, lúc này đều run rẩy. Nghĩ đến trước đó xem thường bất kính với Lăng Hàn, không biết hắn có thu sau tính sổ hay không.
Các nàng cũng rất hối hận. Nếu sớm biết Lăng Hàn trâu bò, tâng bốc nịnh nọt hắn thì tốt bao nhiêu? Nhìn dáng điệu siểm nịnh của Nguyên Sơ đại sư, đừng nói chỉ luyện mấy lò đan, ngay cả cha đẻ cũng chịu gọi a.
Ai bảo các nàng mắt chó nhìn người?
Nguyên Sơ tức giận nói:
- Hàn thiếu, đến cùng bọn họ đã làm cái gì?
- Há, tên này tự xưng lão tử ở trước mặt ta.
Lăng Hàn chỉ chỉ nam tử mặc áo xanh.
Phốc, Ngô Thiên Phong suýt chút nữa nhảy lên. Những người tập võ như bọn họ tự nhiên thô lỗ, mở miệng ngậm miệng xưng lão tử rất bình thường a, ngươi lại vì vậy đánh người ta một trận, thật là quá mức?
Nhưng Nguyên Sơ lại biến sắc, nói:
- Gan chó thật lớn, lại dám tự xưng lão tử ở trước mặt Hàn thiếu, đáng chết!
Thân phận của Lăng Hàn là gì, đan đạo đại sư chân chính, không bao lâu nữa liền có thể mang huy chương Đan sư Huyền Cấp thượng phẩm! Mà chỉ cần là người ngày hôm qua nhìn Lăng Hàn luyện đan đều biết, Lăng Hàn có thể luyện ra đan dược chuẩn Địa Cấp, trên thực tế đã một chân bước vào Đan sư Địa cấp.
Đại nhân vật cao cao tại thương như vậy, ai có thể tự xưng lão tử ở trước mặt hắn?
Nha, ngươi làm lão tử của Đan sư Địa Cấp, vậy bọn họ những Đan sư Huyền Cấp này, không phải trở thành tôn tử, chắt trai sao?
Đám người Nguyên Sơ đã sớm bị Lăng Hàn thuyết phục, coi hắn là bán sư, sư chịu nhục, đệ tử há có thể không giận?