Ngồi ở trong biệt viện của Tích Hoa Các uống rượu ăn cơm, là có thể cho rằng thân phận bằng nhau sao, đây là logic kỳ ba cỡ nào a?
Hai con heo này, thân phận của Nguyên đại sư cao cỡ nào, l* m*ng đi vào bái phỏng, vạn nhất k*ch th*ch đối phương, bị g**t ch*t cũng là chết vô ích.
Chỉ tiếc, đôi tỷ muội này đã hồ đồ.
- Nương, chúng ta thật có thể tiến vào Tụ Nguyên Cảnh sao?
Trương Hoa thập phần hưng phấn nói.
- Đương nhiên, người ta là Đan sư Huyền Cấp trung phẩm, đừng nói Tụ Nguyên Cảnh, dù Dũng Tuyền Cảnh cũng dễ như ăn cháo!
Đại cô phất phất tay, thật giống như Nguyên Sơ là thủ hạ của nàng vậy, bảo hắn luyện đan liền đi luyện đan.
- Được được được, chúng ta nhanh đi!
Trương Hoa và Đồng Viễn đứng lên. Thiên phú võ đạo của bọn họ đều không cao, kẹt ở Luyện Thể tầng chín chậm chạp không cách nào đột phá, tu vi bực này ở Hoàng Đô, tự nhiên là phế vật trong phế vật.
Hai đôi mẹ con đều như khỉ gấp đi ra cửa, cha mẹ của Khương Phi Yên muốn khuyên can, nhưng Lăng Hàn cho Kim Vô Cực một ánh mắt, ý bảo hắn ngăn cha mẹ của Phi Yên lại.
- Để bọn họ ăn chút vị đắng đi!
Lăng Hàn từ tốn nói.
- Lăng huynh, kia là Nguyên đại sư a, vạn nhất hắn phẫn nộ…
Kim Thái Cực không phải ngớ ngẩn. Đan sư Huyền Cấp trung phẩm muốn đối phó tiểu gia tộc Dũng Tuyền Cảnh, này chỉ là một ý nghĩ.
Bốn tên điên kia chết thì chết, nhưng chớ kéo Khương gia vào a.
- Không sao.
Lăng Hàn khẽ mỉm cười. Đổi thành người khác, có lẽ hắn còn phải phí chút tay chân, nhưng Nguyên Sơ, vốn là tiểu đệ của hắn a.
Khương Phi Yên và cha mẹ của nàng không ngốc, nghe hai người đối thoại, sao còn không hiểu đạo lý, biết Lăng Hàn mới là nguyên nhân mà bọn họ có thể tiến vào Tích Hoa Các. Buồn cười a buồn cười, trước đó còn tưởng rằng hắn là ăn theo Kim Vô Cực.