- Ngươi cứ yên tâm đi!
Lăng Hàn cười nói.
- Ngươi muốn lúc nào mời người nhà của Khương tiểu thư?
- Lăng huynh, nhanh nhất là lúc nào mới có thể lấy được đặt trước?
Kim Vô Cực hỏi ngược lại. Hắn tự nhiên hi vọng càng nhanh càng tốt.
Lăng Hàn vẫy vẫy tay, nói:
- Tùy tiện ngày nào cũng được, nếu ngươi gấp, tối nay cũng không sao.
Đêm nay cũng có thể?
Nhịp tim của Kim Vô Cực nhanh thêm mấy phần, khái niệm này nghĩa là gì?
Con cháu của Bát Đại Hào Môn, Hoàng thất đương nhiên đều có tư cách đặt trước biệt viện của Tích Hoa Các, thế nhưng, thế nhưng… Bọn họ c*̃ng không thể nói đi liền đi, nhất định phải sớm đặt trước. Chỉ có số ít mấy người nắm giữ đặc quyền, Tích Hoa Các sẽ để lại mấy gian biệt viện dự phòng, không cần đặt trước cũng có thể dùng.
Tỷ như Tam hoàng tử, hắn là được hưởng đặc quyền như vậy.
Nhưng thân phận của Tam hoàng tử là gì? Bản thân là thiên tài võ đạo, nắm giữ thực lực Dũng Tuyền tầng bảy, lại là một trong mấy người thừa kế tương lai của Vũ Quốc, trở thành người có quyền thế nhất tương lai, không có một trong!
Nhưng Lăng Hàn thì sao, lẽ nào hắn c*̃ng có tư cách như vậy?
Kim Vô Cực thật chấn kinh rồi. Hắn biết Lăng Hàn rất yêu nghiệt, lúc trước lấy tư thế hắc mã giết ra, trở thành quán quân của Đại Nguyên luận võ, còn được ba vị Đan sư Huyền Cấp hạ phẩm chống lưng.
Nhưng đó chỉ là ở Đại Nguyên thành mà thôi, nơi đây là Hoàng Đô, Lăng Hàn mới đến mấy ngày liền trâu bò như thế?
Người so với người, thực là tức chết người a.
Kim Vô Cực thở dài. Hắn đến Hoàng đô đã hơn ba năm, nhưng ngoại trừ tu vi tăng lên, thì thân phận bản thân lại không được tăng cao mảy may, so sánh với Lăng Hàn, quả thực là mắc cỡ chết người.
Hắn không nghi ngờ Lăng Hàn nói mạnh miệng chút nào. Đối phương có thể sẽ đùa giỡn, nhưng tuyệt đối không nói khoác ở chuyện như vậy.
- Vậy thì đêm nay đi!