- Xin hỏi công tử xưng hô như thế nào?
Mã Thiên Thanh tươi cười, đã quét sạch ấn tượng ác liệt trước kia. Đày là khách nhân có thể cầm ra đan dược chuẩn Địa Cấp, phóng tầm mắt toàn bộ Vũ Quốc, còn có người thứ hai sao?
Tuyệt đối không có!
- Lăng Hàn, ngươi cứ gọi ta Hàn thiếu là được.
Lăng Hàn nói.
Mã Thiên Thanh đổ mồ hôi. Hắn không muốn gọi một thanh niên là "thiếu" gì đó a, nhưng người ta là quý khách, nếu như hắn đắc tội Lăng Hàn, làm cho đối phương bỏ đi ý nghĩ bán đấu giá, vậy hắn sẽ gánh không nổi.
- Hàn thiếu!
Hắn không thể làm gì khác hơn là kêu một tiếng.
- Mời đi theo ta, ta giúp Hàn thiếu đăng ký thủ tục.
- Được.
Lăng Hàn gật đầu đáp ứng.
Tin tức chín viên đan dược chuẩn Địa Cấp xuất hiện ở Linh Bảo Các, rất nhanh đã lan truyền đến tai cao tầng, một lão giả bận cẩm y xuất hiện, chiêu đãi Lăng Hàn, nói:
- Lão phu là Tam Trưởng lão nơi đây, họ Cổ, tên Bá Vân.
- Cổ tiền bối.
Lăng Hàn ôm quyền đáp lễ, đối phương là cường giả Thần Thai Cảnh, xứng đáng cái lễ này của hắn.
- Tiểu hữu, ngươi dự định bán đấu giá những Trúc Cơ Đan này, hay trực tiếp bán cho bản các?
Cổ Bá Vân hỏi.
Lăng Hàn khẽ mỉm cười, nói:
- Bán đấu giá.
Loại đan dược vượt cửa ải này, tự nhiên phải bán đấu giá, mới có thể thu lợi nhiều nhất.
Cổ Bá Vân có chút thất vọng.Nếu trực tiếp bán cho Linh Bảo Các, vậy bọn họ liền có thể cách mấy năm mới bán ra một viên Trúc Cơ Đan. Thứ nhất để chấn thanh danh của Linh Bảo Các. Thứ hai vật lấy hiếm là quý, ép chín viên Trúc Cơ Đan ra giá trị cao nhất.
Đáng tiếc, tiểu tử này không có ngốc như vậy.
Có điều chín viên Trúc Cơ Đan, tất có thể bán ra con số trên trời, chỉ là phí thủ tục, đã đủ bọn họ kiếm rất nhiều.
- Tiểu hữu, ủy thác bản các đấu giá, quy định là mười lăm phần trăm, có điều giá trị của Trúc Cơ Đan quá cao, lão phu có thể làm chủ, giảm xuống còn 14%, thế nào?