- Trời, phân vật liệu c*̃ng có thể hiện ra vẻ đẹp như vậy?
- Má ơi, đồng thời tinh luyện bảy loại vật liệu?
- Cái gì, ta chỉ cho rằng đồng thời tinh luyện bảy loại vật liệu, chỉ là nhanh hơn chút ít, nhưng nghe mùi thuốc, thật giống như độ tinh khiết của những tài liệu này vượt xa lúc trước!
- Quá kinh người!
Hét lên kinh ngạc đều là Đan sư Huyền Cấp hạ phẩm lần trước không nhìn thấy Lăng Hàn luyện đan. Mấy Đan sư Huyền Cấp trung phẩm khác đều lộ ra vẻ ngạo nghễ, ở trong lòng thầm nói một câu dế nhũi.
Nhưng không nghĩ lại, lần đầu bọn họ nhìn thấy, cũng ngạc nhiên, sững sờ như vậy.
Có điều, theo Lăng Hàn tiến thêm bước nữa, kể cả Phó Nguyên Thắng ở bên trong, tất cả mọi người đều trừng lớn hai mắt, nhìn chằm chằm Lăng Hàn, lực chú ý của bọn họ, theo Lăng Hàn mà động.
Ở trong mắt bọn họ, Lăng Hàn không còn là một thiếu niên chưa dứt sữa, mà là đại năng đan đạo đỉnh thiên lập địa, mỗi một động tác đều cực kỳ hoàn mỹ, tỏa ra nhịp điệu chỉ có Đan sư mới có thể cảm ứng được.
Đúng, chính là nhịp điệu, còn gọi là tiết tấu.
Có thể nói luyện đan là một môn nghệ thuật. Một loại nghệ thuật khống hỏa, một loại nghệ thuật dung hòa vật liệu, tràn ngập vận luật đặc biệt.
Chỉ là tất cả mọi người nơi này, đều biểu đạt không ra loại nhịp điệu kia. Bọn họ chỉ theo sách làm việc, dựa theo đan phương nói, lúc nào thả vật liệu gì, lúc nào lấy nhiệt độ gì,… Máy móc lại đông cứng.
Nhưng Lăng Hàn đã nhảy ra phạm vi ấy, có lúc hắn không dựa theo đan phương nghiêm ngặt, mà thông qua một loại nhịp điệu kỳ diệu nào đó, đẹp đến không cách nào hình dung.
Đan đạo đại sư! Không không không, đan đạo đại năng! Thậm chí, đan đạo đế vương!
Tất cả mọi người gật đầu, nếu không phải Lăng Hàn quá trẻ, tu vi quá thấp, hiện tại hắn liền có thể luyện chế đan dược Địa Cấp, thậm chí đan dược Thiên Cấp hư vô mờ ảo.