- Ta đi với ngươi!
Lưu Vũ Đồng lập tức nói.Nàng tự nhiên biết Tích Hoa Các là nơi nào, thiên đường của nam nhân a, nàng làm sao yên tâm chứ?
Lúc này Vân Sương Sương mới nhìn Lưu Vũ Đồng một chút, hơi cúi người nói:
- Hóa ra là Lưu gia quý nữ, Sương Sương thất lễ.
Lưu Vũ Đồng hơi lúng túng. Bởi vì nàng không nhận ra Vân Sương Sương, nhưng dưới cái nhìn của nàng, nữ tử xuất thân từ Tích Hoa Các, tự nhiên dơ bẩn không thể tả, nàng cũng lười nhận thức. Huống hồ đối phương còn muốn kéo Lăng Hàn vào loại địa phương đó chơi, lại càng không vui.
Bởi vậy, nàng chỉ rụt rè gật đầu, ngay cả một câu khách sáo cũng không có.
Vân Sương Sương không khỏi lộ ra một tia tức giận. Nàng là dưỡng nữ của Nghiêm phu nhân, lại không cần đãi khách, nên tự tin rất cao. Chỉ là ở Lưu Vũ Đồng xem ra, nàng rất khó thoát khỏi xuất thân hoa liễu, để trong lòng nàng khó chịu.
- Phu nhân nói, chỉ mời Lăng công tử!
Nàng không có chính diện chống đối Lưu Vũ Đồng, chỉ mang Nghiêm phu nhân ra từ chối khéo léo.
- Nữu, Nữu cũng muốn đi!
Hổ Nữu nhảy ra, treo ở trên cánh tay Lăng Hàn, dáng dấp làm nũng.
- Đúng, chúng ta đều đi!
Lưu Vũ Đồng cường điệu nói, có Hổ Nữu, dù Lăng Hàn sắc đảm bao thiên cũng phải đàng hoàng.
- Để các nàng đồng thời đi a.
Lăng Hàn ôm lấy Hổ Nữu.
- Lớn còn chịu nghe lời, nhưng nhỏ ngay cả ta c*̃ng bãi bất bình.
- Hì hì!
Hai mắt Hổ Nữu tỏa ánh sáng nói.
- Thịt! Thịt! Thịt!
Hổ Nữu có đi hay không, Vân Sương Sương không có để ở trong lòng, nàng khó chịu là Lưu Vũ Đồng, nhưng Lăng Hàn đã nói như vậy, nàng cũng chỉ đành nói:
- Vậy thì mời ba vị buổi tối đến Tích Hoa Các, Sương Sương xin cáo lui.
Đợi nàng rời đi, sắc mặt của Lưu Vũ Đồng mới hòa hoãn một chút.
Lăng Hàn không khỏi nở nụ cười, nói:
- Tiểu thị nữ của ta, ngươi ghen sao?