Thời điểm sáng sớm, Cấm Vệ Quân liền chạy tới học viện bắt Phong Viêm, nhưng kết quả lại bị Phong Viêm phản kháng. Cuối cùng sự tình làm lớn, còn kinh động đến Liên Quang Tổ, hắn giúp đỡ Phong Viêm, đuổi Cấm Vệ Quân ra khỏi học viện.
Cấm Vệ Quân tới bắt người, không phải Tam hoàng tử gợi ý chính là Nghiêm phu nhân cáo trạng, ngày hôm qua Phong Viêm đã đắc tội hai vị này a.
Nhưng Phong Viêm lại gan to bằng trời đến kháng cự, mà Liên Quang Tổ lại còn đứng về phía hắn, cái này thật khiến người ta mở rộng tầm mắt, làm sao cũng không thể nào tin nổi.
Tại sao dũng khí của Phong Viêm lớn như vậy? Tại sao Liên Quang Tổ che chở hắn như vậy, không tiếc đối nghịch với Hoàng thất?
Phong Viêm không nói, Liên Quang Tổ c*̃ng không nói, mọi người chỉ có thể suy đoán, lẽ nào Phong Viêm là con riêng của Liên Quang Tổ?
Chỉ nửa ngày, tin tức ngầm này đã truyền khắp học viện.
Sau đó, Phong Lạc còn phát ra Thu Thập Lệnh, muốn thu thập chứng cứ làm xằng làm bậy của Lăng Hàn, phàm ai cung cấp đều sẽ cho khen thưởng tương xứng.
Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền còn không biết chuyện xảy ra tối hôm qua, vừa kỳ quái vừa uất ức.
- Lẽ nào Phong Lạc này cầm tinh con gián, rõ ràng chỉ là phế vật, lại có thể nhảy nhót tưng bừng.
Lăng Hàn c*̃ng không nói gì, rõ ràng đã bị khai trừ ra học viện, nhưng bị thu lại trong nháy mắt.
- Đó là bởi vì Phong Viêm.
Lưu Vũ Đồng gật đầu nói.
- Đến tột cùng tên này ôm vào bắp đùi của ai, lại làm lão gia hỏa kia cũng phải che chở hắn như thế?
Lăng Hàn không hiểu nói.
- Coi như là con riêng c*̃ng không thể sủng ái như vậy.
Lưu Vũ Đồng và Lý Tư Thiền đều khinh thường. Cũng chỉ có Lăng Hàn mới dám nói thế với một vị cường giả Thần Thai Cảnh.
- Hiện tại Phong Lạc nói muốn thu tập tội chứng của ngươi, nói rõ là đang buồn nôn ngươi. (Không hiểu chỗ này)