Phong Viêm biến sắc, không nhịn được ra tay, nói:
- Ta đến lĩnh giáo thực lực của các hạ một chút!
Hắn vung ra một đao, chém tới Cố Phong Hoa.
Oành!
Cố Phong Hoa vung quyền đón nhận. Cũng không biết hắn vận dụng kỹ xảo gì, thời điểm nắm đấm vung ra đã biến thành đen kịt, thật giống như kim loại, đối đầu với trường đao, bùng lên một chuỗi hỏa tinh.
Sau một đòn, hai người đều lui về phía sau vài bước, trên mặt đều lộ ra vẻ thận trọng.
- Các hạ hẳn là Dũng Tuyền tầng chín?
Phong Viêm nói, trên mặt có vẻ ngạo nghễ.
- Bằng không tuyệt không ngăn được một đao này của ta!
Cố Phong Hoa kinh ngạc nói:
- Xú nam, ngươi rõ ràng không phải b**n th**, sao có thể có thực lực như vậy?
Cảm tình ở trong mắt hắn, cao thủ đều là b**n th**.
Phong Viêm hừ một tiếng nói:
- Bớt giả thần giả quỷ đi, ngày hôm nay nể mặt mũi của ngươi, ta tạm thời thả tiểu tử này một con ngựa.
- Xú nam, ngươi không hiểu ra sao mà nói cái gì, b**n th** anh tuấn giống như ta, sao có khả năng nhận thức tiểu tử xấu như thế?
Cố Phong Hoa có vẻ ghét bỏ, quay đầu nói với Vân Sương Sương.
- Muội tử, ta xem b* ng*c của ngươi rất lớn, mà áo quần thì hơi nhỏ, không bằng để ca ca đo giúp ngươi, may một bộ khác.
Hắn đưa tay, ra vẻ muốn đi mò b* ng*c, làm Vân Sương Sương sợ đến lùi lại lần nữa.
Phong Viêm nhìn Cố Phong Hoa một chút. Vũ Quốc lại có cao thủ mạnh mẽ như thế, sao xưa nay hắn không nghe thấy? Hắn làm người quả đoán, lúc này liền quay đầu rời đi.
- b**n th**, cảm tạ.
Lăng Hàn cười cợt nói với Cố Phong Hoa.
Vân Sương Sương không khỏi biến sắc. Người ta tự xưng b**n th** là một chuyện, nhưng bị người nói là một chuyện khác, nói không chắc sẽ làm tức giận tên b**n th** này.
- Ngươi thật có ánh mắt!
Cố Phong Hoa giơ ngón tay cái.
- Lại nhìn ra được ta là tên b**n th**, ngươi người bạn này, ta kết giao định!