- Lá gan của ta luôn rất lớn.
Lăng Hàn mở miệng, dùng ngữ khí bình tĩnh nói.
- Ngươi không sợ ta giết ngươi?
Phong Viêm nói, không coi ai ra gì, ngay cả Tam hoàng tử c*̃ng không có để ở trong mắt.
Tam hoàng tử đã run rẩy, hắn sắp không nhịn được.
- Ngươi dám không?
Lăng Hàn lộ ra một nụ cười.
Phong Viêm chăm chú suy nghĩ một chút, nói:
- Tạm thời không dám!
Tạm thời không dám... Ý kia chính là sau này dám?
Tê, chẳng lẽ tên này không biết sau lưng Lăng Hàn đứng hai vị bá chủ đan đạo sao, ngay cả Vũ Hoàng hiện nay cũng phải cho mấy phần mặt mũi!
- Không dám liền cút, ở đây làm cái gì, khoe khuôn mặt tiểu bạch kiểm của ngươi sao?
Lăng Hàn trách mắng.
- Ha ha ha ha!
Tam hoàng tử cảm thấy thoải mái, nhất thời cất tiếng cười to.
Phong Viêm không chút tức giận, nói:
- Ngươi đánh đệ đệ vô dụng của ta mấy lần, ngày hôm nay ta là tới thay đệ đệ ra khí, chỉ đánh ngươi một trận liền được. Ngày sau, ta sẽ để danh dự của ngươi quét rác, bị người người phỉ nhổ, cuối cùng lại giết ngươi!
Ngữ khí của hắn cực kỳ bình tĩnh, phảng phất tương lai thật có thể nắm giữ quyền lực vô thượng gì vậy, có thể tùy ý giết người ở Hoàng Đô.
- Phong Viêm, ngươi đủ chưa?
Tam hoàng tử đứng dậy, nhanh chân đi đến trước người Phong Viêm, trong mắt có lửa giận nhảy lên.
- Dám ở Hoàng Đô mở miệng ngậm miệng nói muốn giết người, ngươi thực là gan to bằng trời, đợi ta bắt ngươi, đưa vào ngục giam tỉnh lại a.
- Há, Tam hoàng tử muốn đích thân chỉ giáo một chút sao?
Phong Viêm cười nhạt nói.
- Ta c*̃ng ngưỡng mộ Thiên Tử quyền pháp của Tam hoàng tử rất lâu, ngày hôm nay ngược lại muốn lĩnh giáo một chút.
Tên này khẳng định là điên rồi! Tất cả mọi người thầm nói, nhưng không thể không phục dũng khí của Phong Viêm. Toàn bộ Hoàng Đô có mấy người dám chính diện đối kháng Tam hoàng tử? Dù là thiên kiêu quý nữ của Bát Đại Gia Tộc, cũng không có tư cách và dũng khí như vậy.