Đàm Vĩ lập tức cúi đầu nhận sai, nói:
- Hàn thiếu, là ta có mắt không tròng, kính xin Hàn thiếu tha thứ.
Tuy Khổng Văn Huy khó chịu, nhưng thấy Đàm Vĩ cúi đầu, sống lưng của hắn nào cứng nổi, c*̃ng cúi đầu nói:
- Ta sai rồi, xin Hàn thiếu tha thứ.
- Cút!
Tử Yên chỉ tay quát.
Trong lòng hai người thầm hô may mắn, muốn chạy mất dép.
- Ai cho các ngươi đi?
Lăng Hàn mở miệng.
Tử Yên không khỏi lộ ra vẻ không vui. Nàng là người đáng tin nhất của Tam hoàng tử, toàn bộ Hoàng Đô ai thấy nàng không khách khí gọi một tiếng Tử Yên cô nương? Nhưng nàng ra điều giải, Lăng Hàn còn không bỏ qua, đây là đang cố ý xuyến mặt mũi của nàng sao?
Đàm Vĩ và Khổng Văn Huy tra nhan nhìn sắc, trong lòng nhất thời vui vẻ. Chỉ cần Lăng Hàn và Tử Yên làm căng, như vậy bọn họ liền có thể hòa nhau. Mà Lí Hạo và Chu Tuyết Nghi thì sốt sắng lên, thấp thỏm khi Lăng Hàn hùng hổ doạ người.
- Không biết Hàn thiếu còn có gì dặn dò?
Đàm Vĩ cung kính nói, hắn biết hiện tại hắn biểu hiện càng cung kính, mà Lăng Hàn càng hung hăng, như vậy sẽ càng khiến Tử Yên phản cảm.
- Vừa nãy ta đã nói rồi, hai người các ngươi ở đây khiêu vũ thoát y một canh giờ, việc này mới coi như xong.
Lăng Hàn nói.
- Hàn thiếu, sĩ khả sát bất khả nhục!
Ở phương diện dùng mưu kế nhỏ, Khổng Văn Huy hiển nhiên là hành gia, lập tức phối hợp cùng Đàm Vĩ, cố ý lộ ra vẻ mặt cực kỳ giận dữ.
Ai có thể tin tưởng, trước đó là hắn muốn Chu Tuyết Nghi nhảy thoát y?
Quả nhiên, vẻ không vui của Tử Yên càng tăng lên. Nàng không nhìn thấy toàn bộ sự tình, chỉ từ hiện tại đến xem, hiển nhiên là Lăng Hàn quá mức hùng hổ doạ người. Bất quá dù sao Lăng Hàn cũng là đối tượng Tam hoàng tử muốn khuynh lực kết giao, nàng không dám đắc tội, nói:
- Hàn thiếu, cái này có phải hơi quá không? Không bằng để bọn họ chuẩn bị một ít tạ lễ, ngày mai đến nhà xin lỗi?