Lão nhân ngẩng đầu, nhìn về phía nữ tử xinh đẹp, nhất thời khúc nhạc đại biến.
Trước còn uyển chuyển như mùa xuân, như một cô gái đang nói yêu thương với tình lang, nhưng chỉ chớp mắt, liền trở nên túc sát, phảng phất mười dặm hành quân, đánh giết địch nhân, tràn ngập tâm ý thiết huyết.
Thiếu nữ c*̃ng có biến hóa, tiếng ca biến đổi, xướng ra một khúc Thiết Huyết sát phạt, đồng thời c*̃ng uyển chuyển nhảy múa, như là đấu kiếm.Tuy trong tay không có kiếm, nhưng có một luồng hào hùng giống như kiếm khách.
Khu vực nàng hoạt động càng lúc càng lớn, cách nữ tử xinh đẹp kia c*̃ng càng ngày càng gần.
Khúc ca leng keng, như là hải triều, vững vàng hấp dẫn tâm thần của mọi người. Muốn nói có gì bất ngờ, kia chính là Lăng Hàn. Thần thức của hắn không chỉ mạnh mẽ hơn Tụ Nguyên Cảnh bình thường, còn nắm giữ võ đạo chi tâm của Thiên Nhân Cảnh, giỏi về thủ vững bản tâm.
Muốn giết người sao?
Chỉ thấy cô gái kia đã múa đến trước nữ tử xinh đẹp, tay phải rung lên, trong tay có thêm một trường kiếm sáng loáng, đâm tới nữ tử kia.
Một chiêu kiếm phi tiên, ưu mỹ đến không cách nào hình dung.
- Đã sớm ngờ tới là các ngươi!
Đúng lúc này, nữ tử xinh đẹp kia vỗ bàn một cái. Oanh! Cái bàn bị đánh chia năm xẻ bảy, từng khối gỗ vụn bắn nhanh về phía thiếu nữ, phảng phất như mũi tên nhọn, đi sau mà tới trước.
Leng keng keng, thiếu nữ múa kiếm, đánh bay gỗ vụn. Nhưng như thế, ba tên Hắc Vân Quân cũng tỉnh táo lại, dồn dập lộ ra vẻ kinh hãi. Phản ứng của bọn họ c*̃ng quá chậm, nếu vừa nãy mục tiêu cô gái kia ám sát là bọn họ, bọn họ đều sẽ đần độn u mê mà chết đi.
- Lớn mật!
Ba người đều gầm lên, dồn dập rút binh khí công tới thiếu nữ.
Quản ngươi có phải mỹ nữ tuyệt sắc hay không, dám ra tay với quý phi đương triều, kia là tội đại nghịch bất đạo, đáng tru cửu tộc.