- Đệt!
Bốn người Hoàng Tử Thao sửng sốt một chút, sau đó mới phản ứng lại, dồn dập vung vẩy binh khí, khí thế hùng hổ.
Bọn họ đã sớm nhìn Lăng Hàn không hợp mắt. Một người lại chiếm hai đóa kiều hoa tuyệt sắc của Hoàng Đô, bây giờ nghe hắn khiêu khích, nào còn nhẫn nại được, dồn dập múa binh khí công tới.
- Lấy lớn ép nhỏ, không cảm thấy mất mặt sao?
Lăng Hàn cười nhạo nói, triển khai Xuất Vân Bộ, trường kiếm run run, đánh ra đạo đạo hàn quang.
Bốn người Hoàng Tử Thao c*̃ng không phải mỗi người đều mạnh, ba người khác chỉ là Tụ Nguyên Cảnh mà thôi, ỷ có Hoàng Tử Thao áp trận, lúc này mới dám xông lên. Lăng Hàn liền nhìn chằm chằm ba người này ra tay, Xuất Vân Bộ vừa nhanh lại quỷ dị, dồn dập bỏ qua công kích của Hoàng Tử Thao, kiếm khí ngang dọc, bắn nhanh về phía ba người.
Sức mạnh của hắn đã nghiền ép Tụ Nguyên tầng chín, lại tu ra sáu đạo kiếm khí, lực công kích bá đạo cỡ nào. Xoạt xoạt xoạt, vải rách giống như hồ điệp bay lượn, ba người kia oa oa kêu quái dị, y vật trên người bị cắt nát, lưu lại rất nhiều vết thương.
- Tiểu tử, có gan chính diện quyết đấu với ta!
Hoàng Tử Thao quát lên.
- Ngươi có bệnh sao?
Lăng Hàn xì nói.
- Ta chỉ là Tụ Nguyên tầng sáu, ngươi là Dũng Tuyền tầng năm, còn muốn ta chính diện quyết đấu với ngươi, luyện võ luyện thành não ngớ ngẩn sao?
- Đệt!
Hoàng Tử Thao lại chửi tục, quát to.
- Các ngươi lui ra!
Ba người này không những không giúp được hắn, trái lại vướng chân vướng tay, để hắn không triển khai được, thậm chí còn bị Lăng Hàn đem ra làm bia đỡ đạn, ép hắn thu đao nhiều lần.
Chờ ba người kia lui ra, Hoàng Tử Thao rung đao, quả nhiên thế tiến công tăng vọt, ánh đao lạnh lẽo như giội nước, vây nhốt Lăng Hàn. Như thế, hắn quả nhiên đại chiếm thượng phong, áp chế Lăng Hàn căn bản vô lực hoàn thủ, chỉ có thể không ngừng né tránh.