Toàn thân Lăng Hàn là không có chút thuộc tính người hiền lành, nếu muốn hắn mở Thiên Thần Chi Quang, hắn không nhân cơ hội mò ít chỗ tốt mới lạ!
Nếu không, muốn một vị cường giả Thiên Nhân Cảnh ra tay, chút thù lao này là không ai nhìn.
- Đi thôi, đừng để người chờ lâu, như vậy sẽ không lễ phép.
Hắn nói.
Hai nữ khinh thường liếc mắt. Trên thực tế hắn dùng cả đêm luyện đan, nào có chuẩn bị gì, rõ ràng là chính hắn để cho người khác đợi trắng một ngày, còn có mặt mũi nói như vậy, thực sự là vô lại.
Ba người đi ra lều vải, những lão quái Thần Thai Cảnh kia đã chờ lâu, nhưng lão quái vật dù sao cũng là lão quái vật, trên mặt không hề có vẻ thiếu kiên nhẫn, ngược lại mỗi người cười tủm tỉm.
- Mỗi người đều là cáo già, đa mưu túc trí, lão gian cự hoạt a!
Ở trong lòng Lăng Hàn nhổ nước bọt, lại lên tiếng nói:
- Để các vị tiền bối đợi lâu, thực sự là không tiện.
- Tiểu hữu cực khổ rồi!
Những lão quái Thần Thai Cảnh kia đều mỉm cười nói.
- Vậy chúng ta lên đường đi.
Lăng Hàn vào thẳng chính đề. Mò xong chỗ tốt, hắn c*̃ng muốn nhanh chút tiến vào thượng nguồn, nhìn ở trong đó đến cùng xảy ra chuyện gì.
Mấy lão quái vật đều hơi kinh ngạc, bởi vì Lăng Hàn quá trấn định.
Bọn họ đều là Thần Thai Cảnh a, là nhân vật mạnh mẽ nhất Vũ Quốc, ai giẫm chân một cái cũng có thể làm cho sơn hà biến sắc. Nhưng hiện tại bọn hắn dắt tay nhau xuất hiện, Lăng Hàn ngay cả mí mắt cũng không nháy, bọn họ có thể không kỳ quái sao?
Bọn họ lại không biết, lấy thành tựu kiếp trước của Lăng Hàn, Thần Thai Cảnh? Ta nhổ vào, ngay cả tư cách làm hộ vệ cũng không có!
Đoàn người đi tới trước Thiên Thần Chi Quang lần nữa.
Lăng Hàn bắt đầu bố trí, hắn trải ra từng vật liệu như nước chảy mây trôi, khiến người ta hoa cả mắt, rồi lại có một loại vẻ đẹp không nói ra được, không nhịn được hãm sâu trong đó.