Lăng Hàn cười ha ha, buông lỏng tay ra, nói:
- Thu thập xong chưa?
Vừa nãy hắn và Lý Tư Thiền đưa hai tiểu nha đầu, Lưu Vũ Đồng phụ trách thu thập hành lý, phân công hợp tác.
- Thu thập xong rồi.
Lưu Vũ Đồng gật đầu, ánh mắt nhìn về phía Lý Tư Thiền rất không thích, cân nhắc có nên ở thời điểm dã ngoại, lén lút thủ tiêu nàng hay không. (* đàn bà thật đáng sợ)
- Vậy lên đường đi!
Lăng Hàn có vẻ rất mong đợi.
Bên dưới sông ngầm đến cùng liên thông nơi nào, dĩ nhiên có Linh khí cấp cao trôi ra?
Bọn họ xuất phát, rời học viện, đi ra Hoàng Đô, tới Huyết Dũng Sơn cách nơi này hai ngàn dặm. Ngọn núi này có danh tự như vậy, là vì mỗi một quãng thời gian, dòng sông từ dưới ngọn núi chảy ra sẽ trở nên đỏ chót, như bị nhuộm máu.
Bởi vì lộ trình khá xa xôi, bọn họ đều thuê một con tuấn mã, nếu không, chỉ chạy đi cũng phải lãng phí chừng mấy ngày.
- Ta là một cô nhi, cho đến khi thể hiện ra thiên phú đan đạo, lúc này mới từ từ thoát khỏi thân phận bần cùng. Nhưng nữ nhân có vóc người đẹp c*̃ng không phải chuyện tốt, sau khi ta thành đạt, c*̃ng thành mục tiêu bị rất nhiều người mơ ước.
Trên đường đi, Lý Tư Thiền bắt đầu thổ lộ tình huống của mình.
- Không giống Lưu tiểu thư, sau lưng có một gia tộc cường đại bảo vệ, ta chỉ có thể tận lực biết điều, tận lực trốn tránh, nhưng có thể trốn nhất thời, trốn không được một đời, cuối cùng bị Hà gia Thất thiếu gia nhìn chằm chằm. May là, lúc ấy ta gặp phải ân sư, được hắn thu làm đệ tử, tránh được kiếp nạn này.
Đây quả thật là tao ngộ đáng thương, nhưng Lưu Vũ Đồng rất khó chịu, bởi vì nàng bị đem ra so sánh.
Ngươi xem, người ta đáng thương biết bao, hồng nhan bạc mệnh, dễ khiến nam nhân đồng tình cỡ nào? Nhưng nàng thì sao, vừa sinh ra chính là Lưu gia quý nữ, hưởng hết vinh hoa phú quý!