- Ta muốn thỉnh giáo một chút, ta đã có đồ chơi này, còn cần ăn trộm một cái sao?
Lăng Hàn cười nhìn về phía Phong Lạc. Tên này cái gì không dùng, lại dùng vật kia hãm hại hắn.
Đương nhiên, tối ngày hôm qua hắn đã phát hiện Vi Hà Nhạc lẻn vào, nếu như vu oan là nội y nữ tính gì đó, như vậy hắn nhất định sẽ nhân màn đêm đuổi về nhà của Vi Hà Nhạc.
Tất cả mọi người không nói gì. Đồ chơi này nắm giữ một viên chính là tượng trưng cho thân phận, nắm hai viên c*̃ng không thể làm thân phận trở nên càng cao quý.
- Ai biết ngươi có ham mê ăn trộm đồ vật hay không!
Phong Lạc ngụy biện nói.
- Bất kể nói thế nào, vật bị mất tìm thấy ở chỗ của người, ngươi chính là kẻ trộm!
- Ngớ ngẩn!
Lăng Hàn lắc lắc đầu.
- Người ngốc thật phải là một loại bệnh, ngươi ăn nhiều thiệt thòi như vậy, lẽ nào còn chưa rõ, ở trong mắt ta, ngươi chỉ là một thằng hề mà thôi!
- Nói láo!
Phong Lạc nhảy lên.
- Ca ca ta Phong Viêm, là nhân vật thủ lĩnh của thế hệ trẻ tuổi, tương lai sẽ vô địch một thời đại, ngươi căn bản không xứng đối địch với ta!
- Ồn ào!
Lăng Hàn lạnh lùng quát, nhấc bước đi tới trước mặt Phong Lạc.
- Xem ra, không ăn chút vị đắng, ngươi sẽ không thành thật.
- Ngươi muốn làm gì?
Phong Lạc liên tiếp lui về phía sau, hắn biết mình tuyệt đối không phải đối thủ của Lăng Hàn.
- Cái này còn không thấy được sao? Đương nhiên là đánh ngươi, chỉ số thông minh của ngươi, thật khiến người ta giận sôi!
Lăng Hàn lắc lắc đầu, trong lồng ngực vẫn ôm Hổ Nữu, đối phó loại chỉ dựa vào đan dược tăng lên tới Tụ Nguyên Cảnh này, hắn chỉ một ngón tay là đủ.
- Lăng Hàn, ngươi dám!
An Học Minh chỉ Lăng Hàn, vẻ mặt đầy giận dữ.
Lại dám ở trước mặt hắn, nói muốn đánh người, coi hắn là người chết sao?
- Hừ, món nợ với ngươi, chúng ta sẽ tính lại sau!
Lăng Hàn liếc mắt nhìn, ánh mắt lạnh lẽo, nói với Tam hoàng tử: