- Lục soát cho ta!
An Học Minh chỉ tay, trên mặt lại khôi phục tràn đầy tự tin.
- Chậm!
Lăng Hàn mở miệng.
- Làm sao, có tật giật mình, sợ rồi?
An Học Minh cười gằn.
Lăng Hàn đẩy cửa ra, nói:
- Hổ Nữu!
Vèo! Một đạo thân ảnh nho nhỏ bay nhào đến, nhảy vào trong lồng ngực Lăng Hàn, chính là Hổ Nữu. Tiểu nha đầu rất thiếu tính nhẫn nại, bởi vậy vừa nãy ở lại trong phòng mình chơi đùa.
Đối với Hổ Nữu nắm giữ quan niệm lãnh địa cực mạnh mà nói, những người ngoại lai này tiến vào, giống như là tuyên chiến với nàng. Tiểu nha đầu không quản đánh lại hay không, nhất định sẽ vung vẩy móng vuốt nhỏ, mở miệng nhào tới.
- Được rồi, các ngươi tìm đi!
Lăng Hàn cười nói.
An Học Minh không khỏi dùng ánh mắt hoài nghi nhìn Hổ Nữu, hắn lo lắng Hổ Nữu giấu "tang vật" ở trên người, nhưng nghĩ lại, Lăng Hàn căn bản không có cơ hội giao lưu với đối phương, thậm chí còn không biết tang vật là cái gì, nên không đến nỗi như vậy.
- Tìm!
Hắn lại ra lệnh.
- Vâng.
Mọi người dồn dập đáp, giống như thuỷ triều tràn vào trong sân.
Lăng Hàn ôm Hổ Nữu đứng ở bên ngoài, Tam hoàng tử, mỹ nữ tóc đỏ, Mạc Cao, Phong Lạc và Vi Hà Nhạc c*̃ng chờ ở bên ngoài. Bọn họ không phải là người của Hội chấp pháp, tự nhiên không thể tùy tiện đi vào nơi ở của một học sinh.
Bên trong truyền đến âm thanh loảng xoảng, Lăng Hàn chuyển ra một cái ghế, ôm Hổ Nữu ngồi xuống. Mỹ nữ tóc đỏ thấy thế, c*̃ng từ trong sân lấy ra một cái ghế, mời Tam hoàng tử ngồi xuống.
Phong Lạc tự nhiên c*̃ng không cam lòng đứng, các ngươi đều ngồi, ta đứng, vậy ta chẳng phải thành hạ nhân của các ngươi?
- Đứng lại!
Hắn vừa nhấc bước, liền bị Lăng Hàn quát bảo ngưng lại.
- Tiểu viện của ta không cho phép chó đi vào!
- Cái… Cái gì!
Phong Lạc nhảy cẩng lên.
- Ngươi dám mắng ta là chó?
- Đã bị ta giẫm mấy lần, sao còn chưa rõ ràng?