An Học Minh hơi do dự.
Cho dù Mạc Cao có phế vật như thế nào đi nữa, cũng là lão sư, há để người khác nhục nhã?
Đối phó Lăng Hàn, hắn có lý do, huống hồ đã sớm giấu xong tang vật, Lăng Hàn làm sao c*̃ng trốn không thoát. Như vậy trong quá trình này, hắn vận dụng một số thủ đoạn bạo lực thì lại làm sao, ai sẽ kêu oan cho một người thân bại danh liệt?
Mạc Cao không giống!
- Lão sư, để cho ta tới đi!
Lăng Hàn nhẹ nhàng đẩy Mạc Cao ra. An Học Minh rất mạnh, nhưng Dũng Tuyền tầng hai... Hắn miễn cưỡng còn có thể đỡ được.
- Lăng Hàn!
Mạc Cao khiếp sợ, hắn dũng cảm đứng ra, là biết trước An Học Minh không dám làm gì hắn, nhưng Lăng Hàn không có vương bài gì có thể hộ thân, yêu nghiệt đến thế nào chăng nữa, c*̃ng không đấu lại Dũng Tuyền tầng hai a?
- Lão sư yên tâm!
Lăng Hàn cười nói, bước đi ra ngoài.
- Ha ha ha ha, ta không thể không thừa nhận, ngươi rất có dũng khí!
An Học Minh giải quyết được một nan đề, tâm tình không khỏi thật tốt.
Lăng Hàn lắc lắc đầu, nói:
- Chỉ là chó săn, có tư cách gì kêu gọi? Xem ta đập nát miệng của ngươi!
- Làm càn!
An Học Minh trợn tròn đôi mắt, muốn ra tay.
- Trong học viện, lại lớn tiếng ồn ào, còn thể thống gì nữa?
Một thanh âm bất mãn truyền đến, cực kỳ uy nghiêm.
Mọi người dồn dập quay đầu nhìn lại, chỉ thấy đó là một nam tử vóc người cao to, vận cẩm phục, toả ra khí tràng mạnh mẽ, khiến người ta vừa thấy sẽ phát sinh kính ý.
Tam hoàng tử Thích Phong Vân!
Ở sau hắn còn có một mỹ nữ tóc đỏ, bước chân đều đặn, vóc người nóng bỏng, môi đỏ liệt diễm. Có điều, đây chính là nữ nhân của Tam hoàng tử, ai dám nhìn nhiều ngực với mông của nàng?
- Bái kiến Tam hoàng tử!
Tất cả mọi người đều nửa quỳ, hành lễ với nam nhân có thể kế thừa ngôi vị hoàng đế kia.
Lăng Hàn đứng thẳng như thương, ở trên thế giới này, vẫn chưa người nào có đủ tư cách để hắn quỳ xuống. Đây là cái ngông cuồng của cường giả Thiên Nhân Cảnh, dù hiện tại thay đổi một thân thể, tu vi rơi xuống, cũng không cách nào thay đổi.