Lăng Hàn thật không nghĩ tới, hắn vừa bố trí trận pháp, thì có đạo chích tiến vào địa phương của hắn.
Phải biết, trước đây nơi này như quỷ ốc, căn bản không có người ở, muốn nói vừa vặn có đạo tặc nào không rõ tình huống, mò tới nơi này hành nghề, là quá khó tin.
Mao tặc này là ai nhỉ?
Sượt, đột nhiên Hổ Nữu đứng thẳng dậy. Nàng có trực giác của dã thú, phỏng chừng mũi còn linh hơn cẩu, đã ngửi thấy khí tức của mao tặc kia.
- Xuỵt!
Lăng Hàn làm một động tác im lặng. Hắn không muốn dọa mao tặc kia, muốn biết mục đích của đối phương.
Hổ Nữu bị hắn ôm vào trong ngực, liền yên tĩnh lại, chỉ là trong đôi mắt vẫn lộ ra sát khí. Ở trong quan niệm như dã thú của nàng, đây là lãnh địa của nàng, người xâm phạm lãnh địa, quản ngươi là ai… Cắn chết.
Một bóng đen mò vào, nhưng không có chuyển loạn khắp nơi, chỉ đi một vòng trong phòng khách, sau đó tìm tòi ở trên bàn trà, một lát sau, hắn liền xoay người đi ra, lặng yên không một tiếng động.
Khóe miệng của Lăng Hàn lộ ra vẻ tươi cười, trong nháy mắt đối phương rời đi, hắn dựa vào ánh trăng thấy rõ dáng dấp của người kia.
Vi Hà Nhạc.
Hắn ra phòng khách, thắp nến, đi tới bên cạnh bàn trà.
Trên bàn trà có một hộp gỗ, bên trong bày một ít vật nhỏ không đáng giá, hắn mở ra xem, thì phát hiện nhiều hơn một vật.
Một huy chương hình hoa Tử la lan.
Đây là?
Trên mặt Lăng Hàn không khỏi hiện lên nụ cười quái dị. Hắn từ trong túi lấy ra một cái huy chương Tử la lan khác, đây là Tam hoàng tử đưa cho hắn.
Hiện tại có hai cái.
Tại sao Vi Hà Nhạc lại lén lút đưa cho hắn một huy chương Tử la lan?
- Ồ!
Hắn lập tức hiểu ra, đây là vu oan hắn. Nói vậy ngày mai sẽ có người lấy cớ bị mất đồ, sau đó Vi Hà Nhạc dẫn người tới chỗ hắn, tự nhiên sẽ tìm được vật bị mất. Đến thời điểm đó, hắn tự nhiên khó thoát tội danh "kẻ trộm".